00:00
00:00
Mục lụcA+A-Lưu sáchTìm trong sách
Ẩn Mục lụcPhóng toThu nhỏInLưu sáchTìm trong sách

Phiên bản điện tử dành riêng cho Thư viện Chơn Như:
https://thuvienchonnhu.net

Quý bạn đọc muốn thỉnh sách giấy vui lòng liên hệ
Ban kinh sách của Tu viện Chơn Như:
Điện thoại: (0276) 389 2911 - 036.2727.199
(Sách chỉ kính biếu, không bán!)

Ước mong mọi người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh.

Chuyển ngữ: Nhóm Phật tử & Tu sinh Chơn Như

(11:46)

(11:46) Xong rồi, bây giờ các con tiếp tục nghe Thầy giảng năm đức hạnh làm người.

Các con đừng tưởng rằng khi một con người chúng ta chết là chúng ta sẽ sinh làm một con người. Không đâu mấy con, hàng ngày hàng năm hàng tháng, suốt một cuộc đời của mấy con, từ khi cha mẹ sinh ra đến khi mấy con chết, mấy con biết bao nhiêu lần làm ác không, mấy con biết bao nhiêu lần làm thiện không? Nghĩa là trong một con người của mấy con, có lúc thì giữ gìn được năm giới trọn vẹn, nhưng có lúc mấy con sẽ bị phạm giới không trọn vẹn. Mà tiêu chuẩn làm người là năm giới trọn vẹn. Theo luật tương ưng, thì khi thời gian mấy con sống mà không phạm giới, năm giới được trọn vẹn, thì cái nhân đó, thì cái quả là phải tiếp tục sinh làm người. Nhưng những lúc mấy con phạm giới: Ăn thịt chúng sinh, giết hại chúng sinh, nói láo, vọng ngữ, tà dâm, uống rượu. Những cái đó làm sao mấy con tránh khỏi. Khi mấy con đã làm, mấy con đã làm từ ý của mấy con, mấy con đã làm từ miệng của mấy con, mấy con đã làm bằng hành động thân của mấy con. Đó là nghiệp, cái hành động của mấy con làm.

Do đó mấy con đã tạo ra cái nghiệp, nó trở thành cái thói quen của mấy con, từ đó cái từ trường phóng ra, nó đâu mất mấy con. Mấy con ăn bao nhiêu loài vật, bao nhiêu con cá, bao nhiêu con tôm, bao nhiêu thịt heo, bao nhiêu thịt bò, bao nhiêu thịt gà, thịt vịt, vẫn còn mãi nghiệp đó vẫn còn mãi, không bao giờ mất. Và vì vậy khi các con tắt hơi thở, thân này tắt hơi thở, thân này không có cái gì tồn tại. Tâm mấy con cũng không có cái gì tồn tại, tất cả đều không tồn tại, chỉ còn có hành động thiện ác đó mà còn, mà gọi là nghiệp. Cho nên nghiệp đi tái sinh luân hồi.

(13:59) Nghiệp đi tái sinh luân hồi, nó đâu phải sinh một người. Thí dụ như con sống thiện, con sống đúng năm giới tức là tiêu chuẩn làm người, một lần, hai lần, ba lần, bốn lần. Bởi vì trong người con có lúc thì thiện có lúc không thiện mà, chứ đâu phải là thiện mãi mãi đâu. Cho nên có lúc là con sống đúng giới, nhưng có lúc thì không sống đúng giới. Cho nên từng tâm niệm, khi thấy miếng thịt thèm, thì mấy con đã niệm ác rồi, ý của mấy con mà. Bởi vì đường đi của nhân quả là do ý, do khẩu, do hành động thân.

Cho nên do như vậy mấy con thấy rất rõ ràng. Khi khởi thèm thịt, là tội ác liền tức khắc, tức là từ trường phóng ra. Để làm gì? Khi thân con hoại diệt, tâm con hoại diệt, nó không có linh hồn đi tái sinh. Nếu có linh hồn tái sinh thì có một con người, một con vật mà thôi. Còn này nghiệp mà, cho nên khi mà tắt thở thì từng cái nghiệp ác của mấy con, từng cái ý ác của mấy con, từng cái hành động ác của mấy con, từng cái lời nói ác của mấy con, nó tiếp tục sinh làm loài chúng sinh. Các con ăn bao nhiêu thịt cá, bao nhiêu tôm cá, bao nhiêu heo bò, bao nhiêu gà vịt, thì cái nghiệp sẽ sinh ra, bởi vì nhân quả phải trả mà. Nhân mà ăn thịt thì quả phải trả, để mấy con làm, cái nghiệp của mấy con, nó trở thành những cái loài vật đó để người ta ăn thịt lại. Mấy con trốn đâu khỏi.

(15:30) Cho nên ghê gớm lắm, trùng trùng duyên khởi, trùng trùng sinh diệt, nó do duyên hợp trùng trùng mà. Cho nên một người làm nó sinh ra biết bao nhiêu người. Mấy con có biết không? Một người làm mà bao nhiêu loài vật khổ, một người làm mà biết bao nhiêu người khổ, nó tương ưng nhiều người, nó giống nhau thì nó sinh. Ví dụ như bây giờ Thầy chết, mà Thầy làm điều ác, nó tương ưng với những người ác, những người tham, sân, si như vậy, thì ở Việt Nam nó sinh ba người, ở bên Pháp nó sinh năm người, ở bên Mỹ nó sinh ra mười người, nó tương ưng, nó giống nhau. Một mình Thầy mà sinh ra năm mười người, hai ba trăm người, rồi đồng thời nó sinh ra cá, tôm, gà, vịt, heo, dê, chứ đâu phải có một người Thầy chết có một người đâu. Mà mỗi người là phải có cái khổ mấy con, có phải không? Một mình Thầy bây giờ Thầy có một cái khổ, Thầy có sân một cái thôi. Nhưng mà năm người, mười người thì có năm sáu bảy cái sân. Mà giờ Thầy ăn thịt chúng sinh, ăn bao nhiêu loài vật thì cái nghiệp của Thầy cũng phải sinh ra bao nhiêu con vật. Thì bao nhiêu con vật cũng đều bị người ta cắt cổ nhổ lông, nó cũng đau, nó cũng rên, nó la, nó giãy giụa, chứ làm sao trật. Các con thấy chưa?

(16:33) Cho nên chúng ta biết rõ ràng năm cái đức của chúng ta, Đức Hiếu Sinh tức là không sát hại chúng sinh, không ăn thịt chúng sinh, thì làm sao có cái chuyện chúng ta đi sanh làm chúng sinh. Còn mình giết hại, mình ăn thịt thì mình phải làm chúng sinh chứ sao. Tại nghiệp máu, mình ăn người ta thì bây giờ mình phải làm con vật để người khác ăn lại chứ. Chứ sao mình trốn đi đâu khỏi. Luật nhân quả nó có tha cho chúng ta đâu. Chúng ta đâu có đem tiền lo lót nó được không? Không! Cho nên vì vậy mà ăn bao nhiêu cá, bao nhiêu tôm là phải nghiệp nó sanh ra trùng trùng chứ đâu phải là sanh ra có một con. Các con cứ nghĩ rằng tôi chết rồi tôi sanh ra con cá, rồi tôi chết, tôi sanh ra con cá nữa. Con cá này chúng ăn thịt, rồi tôi sanh, tôi cứ sanh hoài như vậy.

Biết vô lượng kiếp nào mà nó hết. Một kiếp của mấy con đây nó sanh ra hàng vạn con mà mấy con còn chưa trả được cái nghiệp. Các con biết một gắp của con bỏ trong miệng mất biết bao nhiêu con cá con không, phải không? Mấy con thấy cái ăn của mấy con, mấy con giết hại biết bao nhiêu cái sự đau khổ của chúng sinh không? Mấy con không biết, nhưng mà cái nhân quả mấy con biết không? Mấy con biết cái miệng của các con ngon thôi chứ các con chưa biết mấy con sẽ trả nghiệp. Đó là quy luật của nhân quả, nó không có tha mấy con đâu.

(17:43) Cho nên nếu mà mấy con tu thì mấy con chuyển nó, mấy con không còn tái sinh luân hồi. Bởi vì mấy con hết tham sân si, mấy con thanh thản, an lạc trước những cái nghiệp nó tác động, nó làm cho con dao động tâm mà các con không sợ.

Do các con không dao động tâm thì các con đã chuyển hết từ vô lượng kiếp làm ác, cho nên các con không còn sinh một cái loài vật nào nữa hết. Còn tâm mấy con dao động một cái là mấy con sinh đủ loài vật. Nghĩa là còn sợ hãi, còn dao động, còn lo lắng, còn chấp ngã mình, sợ mình chết, sợ mình đau nhức, sợ mình đủ loại, thì ngay đó, mấy con tắt hơi thở là mấy con sinh đủ loại, một mình mình.

Nhân quả là như vậy. Một đời chúng ta làm biết bao nhiêu sự khổ cho chúng sinh không? Vì cái sự sống của chúng ta. Cho nên thậm chí như cây cỏ vẫn có sự sống, rồi cây cỏ vẫn có cảm nhận, mà có cảm nhận thì có sự đau khổ. Nhưng vì sự tu tập của chúng ta, vì sự sống mà chúng ta buộc lòng ăn các loài thảo mộc, thực phẩm thực vật, chứ chúng ta đâu có ăn động vật. Động vật gì nó cũng rên la, nó kêu khóc. Còn thực vật, mấy con thấy ngắt cây rau nó có la không? Nhưng mà nó có sự sống của nó chứ, các con nhổ gốc lên thì nó chết chứ đâu phải nó sống được, các con thấy. Cho nên chúng ta ăn đây là để sống, sống để tìm con đường ra khỏi cái môi trường sống, môi trường nhân quả này, nó luôn luôn chi phối chúng ta trong cái vòng thảo khổ này.

(19:05) Các con thấy chưa? Cho nên ở đây, thứ nhất là mấy con phải cố gắng, khi hiểu được Phật pháp thì cố gắng ăn thực phẩm thực vật, hoàn toàn khởi lòng thương yêu sự sống của muôn loài. Ăn rất tiết kiệm, một cọng rau ăn không được ném bỏ, một ly nước uống không được tạt bỏ, phải uống cho hết. Bởi vì đó là sự sống của chúng ta, đừng phí bỏ sự sống! Cho nên trong cái sự sống nó rất quý mấy con. Vì mình sống để tu, tu để ra khỏi cái sự sống này. Sự sống này là nó có, nếu chúng ta sống thì phải có sự chết, thân chúng ta sống thì phải có sự chết, không cỏ cây chết thì phải có loài động vật chết. Cho nên con người sống rất là ác. Bởi vì cái môi trường nhân quả mà, đã nhân thì quả mà. Cho nên do đó mà chúng ta hiểu được, chúng ta phải mau mau, phải nỗ lực tu tập.

Cho nên đức thứ nhất là con phải cố gắng không sát sanh. Tức là không ăn thịt chúng sanh, ăn chay, sống với những thực phẩm thực vật. Ăn uống tiết kiệm, không được ném bỏ, vì đó là cái sự sống. Cũng như bây giờ con ăn một nắm rau, mà con ăn không hết, con đem con ném bỏ là con phí sự sống của con đó. Cũng như một bát gạo, một bát cơm, con ăn không hết, con đem con đổ là con phí sự sống.

Cho nên chúng ta lượng sức của mình ăn bao nhiêu mình lấy đủ mà thôi. Còn cái nào mình không ăn thì mình để nguyên, để trả lại cho người khác ăn, để cúng dường cho, để đem bố thí cho tất cả chúng sinh. Đừng có nên ăn rồi mà bố thí. Các con ăn rồi các con thừa, rồi các con đem đổ cho loài chúng sinh. Loài chúng sinh đó là những con vật, con kiến, con trùng, là cha mẹ mình, nó đã tái sinh qua cái nghiệp của cha mẹ mình. Làm sao mấy con biết con kiến đó là cha là mẹ mình? Vậy mà các con ăn thừa rồi các con đem đổ, gọi là bố thí cho nó sao.

Cho nên trên mâm cơm của các con, có những món ăn nào mà các con thấy các con ăn, còn những món ăn nào không ăn thì đừng có nắm cái đũa mà thọc ở trong đó, để một lúc nữa người khác người ta ăn cũng là không ăn thừa mình. Và đồng thời, khi mình bỏ cái món ăn đó cho loài chúng sanh vẫn là không ăn thừa. Chúng ta kính trọng tất cả những loài chúng sanh xung quanh chúng ta, bởi vì chính chúng ta cũng sinh ra làm loài kiến, trùng, côn trùng, cũng làm loài vật, gà, dê, heo, tất cả, vì cái nghiệp sinh mà. Cho nên đức Phật nói: “Con người và loài vật từ nhân quả sinh ra, sống trong nhân quả và chết đi về nhân quả”. Cho nên chúng ta phải sống đúng giới luật, đừng làm một cái điều tội lỗi rồi chúng ta phải trả cái nghiệp tội lỗi đó, cái nghiệp ác đó.


Trích dẫn - Ghi chú - Copy