00:00
00:00
Mục lụcA+A-Lưu sáchTìm trong sách
Ẩn Mục lụcPhóng toThu nhỏInLưu sáchTìm trong sách

Phiên bản điện tử dành riêng cho Thư viện Chơn Như:
https://thuvienchonnhu.net

Quý bạn đọc muốn thỉnh sách giấy vui lòng liên hệ
Ban kinh sách của Tu viện Chơn Như:
Điện thoại: (0276) 389 2911 - 036.2727.199
(Sách chỉ kính biếu, không bán!)

Ước mong mọi người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh.

Chuyển ngữ: Nhóm Phật tử & Tu sinh Chơn Như

(39:07)

(39:07) Trưởng lão: Nhưng mà muốn ngăn thì nó có những cái phương pháp ngăn, chứ không phải nói ngăn rồi mình không biết ngăn, nó có những phương pháp. Thí dụ như một cái phương pháp độc cư cũng là phương pháp ngăn ác. Bởi vì mình sống mình không nói chuyện với ai là mình ngăn ác pháp. Còn mình nói chuyện người này, mình nói chuyện người kia là mình mở cổng để cho ác pháp xâm chiếm vào. Thí dụ như mình nói chuyện nó hợp thì không nói gì, mà người không hợp thì nó sẽ gây cho mình những phiền não. Mình nói chuyện với người khác, mình tưởng khi mà nó vô tình mình nói ra một cái điều gì đó, thì cái người đó đem lại họp với người khác, người khác mới đi tìm mình để mà chửi mắng mình. Thì từ cái chỗ đó mình không ngăn cho nên nó mới xảy ra những cái chuyện chị em, hay hoặc là những người xung quanh mới xích mích mới rầy rà nhau, đó là mình thiếu ngăn ác pháp.

Cho nên muốn ngăn thì chúng ta có những pháp, thí dụ như mình sống tập ít nói, không đem chuyện của người này nói chuyện người kia, không đem chuyện người kia nói chuyện với nọ đó là mình ngăn, cái pháp ngăn đó là độc cư. Cách thức mình sống trầm lặng, độc cư một mình mình đó cũng là cái phương pháp ngăn ác, nó nhiều phương pháp ngăn ác.

Chẳng hạn bây giờ tâm mình nó khởi lên một niệm, mà cái niệm đó nó sẽ mang cái tâm tham hoặc là cái tâm sân của mình trong đó. Do đó vì vậy mình muốn ngăn cái niệm đó thì mình phải có phương pháp để mà ngăn không có cho cái niệm đó xen vào. Vì vậy mà mình phải tu Định Niệm Hơi Thở, để mà cái tâm mình nó luôn nó tập trung ở trong cái hơi thở mà nó không khởi cái niệm tức là ngăn cái niệm ở trong đầu của mình.

Mình ngăn, hồi nãy Thầy nói ngăn các ác pháp là mình sống độc cư là mình ngăn các ác pháp. Rồi bây giờ mình ngăn cái đầu của mình nó không khởi niệm, thì mình phải tập trung nó vào trong cái hành động đi, đứng, nằm, ngồi của mình để mình ngăn các pháp ác, đó là cái phương pháp ngăn. Cũng như mình đi kinh hành mình biết mình đi kinh hành đó là ngăn, ngăn các pháp ác nó không khởi ra cái niệm.

Mà nó đã khởi ra một cái niệm thì phải diệt, tức là ngăn rồi diệt. Nếu mà bây giờ mình ngăn nó không được, bây giờ mình hít thở mà một chút xíu nó có một cái niệm xen vô, mà giờ muốn diệt thì nó phải có cái phương pháp diệt, phải không. Bây giờ nó đã xem vô rồi, nó đã khởi niệm ra rồi thì phải diệt. Đó là cách thức ngăn và diệt.

Còn cái kia nếu mà bây giờ mình sống mà mình ngăn mà mình không tiếp duyên với người khác, mình không này kia nhưng mà có người nói: cái chị đó vô tu cái làm lẽ, không có chịu nói chuyện với ai, không chơi với ai hết, coi hiu hiu tự đắc, thì ngay đó mình đã ngăn mà cái pháp đó nó lại xâm chiếm vô mình, nó làm mình cũng nghe bực, do đó từ đó bị cái âm thanh đó, cái lời nói đó nó làm tâm mình chướng ngại vì vậy cho nên mình bắt đầu mình phải quán xét mình đẩy lui cái pháp đó đi. Vì vậy mà khi mình ngăn mà nó ngăn không được mà nó xảy ra thì mình cần phải ngay diệt liền, gọi là ngăn, diệt. Mà nó nhiều cái cách thức ngăn diệt chứ không phải là có một cách thức.

(00:42:03) Thí dụ như mình bước đi, mình bước đi ra đằng trước mà mình ngăn là mình phải nhìn xuống, mình không ngó qua, ngó lại. Tức là khi ngó qua, ngó lại mình thấy một cái người đó họ đi kinh hành hoặc là họ tu sai nó cũng làm cho mình động tâm hoặc làm cho mình phải thấy ờ: cái chị này tu như vậy là sai. Thì nó làm cho mình cũng phóng dật, làm cho mình cũng có cái ác pháp ở trong tâm mình, mình không sống cho mình mà mình sống cho người khác tức là cái tâm mình nó phóng ra. Cho nên vì vậy khi đi mình nhìn xuống, mình không ngó qua ngó lại, mình không thấy thì tức là nó không xen vào được cái ác pháp trong tâm của mình, gọi là ngăn.

Cho nên tại sao người tu sĩ mà họ đi họ phải phòng hộ mắt, tai, mũi, miệng, thân, ý của họ. Họ phòng hộ bằng cách nào để họ ngăn cái ác pháp? Họ đi 5- 10 bước họ nhắc “Cái lỗ tai hãy nghe bước đi”. Chứ không khéo người ta nói ngoài đó mình đây chứ cái lỗ tai mình nó nghe những cái âm thanh, người ta chửi lộn cái nó nghe, cái nó vô đó nó nghĩ ngợi cái này kia ở trong đó rồi. Cho nên vì vậy mình muốn ngăn nó mình nhắc “Cái tai phải nghe cái bước đi, hai con mắt phải nhìn cái bước đi, đừng có nhìn đi chỗ khác”*,* mình cứ đi thỉnh thoảng mình nhắc nó, thì mình sẽ gom mắt tai của mình với bàn chân của mình tức là pháp ngăn ác, đó là tu Tứ Chánh Cần đó. Nó nhiều cái cách thức mà để chúng ta thực hiện được cái Tứ Chánh Cần để ngăn ác, diệt ác. Vì vậy mà khi mà một cái người biết cách thức tu, tu mà để phòng ngừa ngăn ngừa như vậy thì người ta sống rất là an lạc, ít có bị động. Đó là cái phương pháp tu Tứ Chánh Cần, nó nhiều.

Bây giờ nó có một cái pháp thí dụ như bây giờ trong đầu của mình nó khởi ra một cái niệm rồi, thì mình phải dùng cái Định Vô Lậu để mình diệt cái niệm đó, thì cũng là một cái phương pháp để mà diệt cái niệm đó, thì đó là cũng tu Tứ Chánh Cần, bởi vì Tứ Chánh Cần phải ngăn ác, diệt ác. Còn bây giờ cái tâm của mình nó thanh thản mà mình cứ không có chịu thiện xảo, không có chịu khéo léo để giữ gìn, tăng trưởng được cái thiện pháp đó thì một chút xíu thì nó sẽ bị mất đi, cho nên nó phải có sự thiện xảo mà tăng trưởng cái thiện pháp đó lên. Và nếu mà nó không sanh, nó không sanh ra cái trạng thái thanh thản, an lạc, vô sự thì mình cố gắng mình tu tập để như thế nào để cái tâm của mình nó có cái trạng thái thanh thản, an lạc, vô sự vì nó là thiện pháp.

Nó thiện pháp tức là nó không làm khổ mình, không làm khổ người, nó luôn luôn nó thanh thản thì đó là thiện pháp. Chớ không phải là thiện pháp là mình đem, mình mang gạo thóc của mình hoặc là tiền bạc của mình đến bố thí cho một cái người nghèo khổ bất hạnh nào đó mà gọi là làm thiện, không phải điều đó đâu. Cái thiện đó là cái thiện của hữu lậu, mình làm cái đó là cái phước hữu lậu chứ không phải vô lậu, còn cái tâm Thanh thản, An lạc, Vô sự của mình là cái phước vô lậu nó làm cho mình giải thoát hoàn toàn.

Mà mục đích của Đạo Phật ở đây không dạy chúng ta đem gạo bố thí cho kẻ khác, không dạy chúng ta làm điều đó. Nhưng trước cảnh đói của người khác mà mình đã thấy tức là mình có nhân quả thì mình hãy giúp họ chứ mình không thể làm ngơ. Cái lòng từ bi của mình trước cảnh đó của người ta thì mình sẵn sàng giúp, nhưng mình không đi tìm cái cảnh đói của người ta, bởi vì mình đã thấy được cá nhân quả của người ta, không tìm. Nhưng khi tai nghe, mắt thấy trước cảnh đói họ thì giúp. Nhưng chúng ta hoàn toàn chúng ta không giúp để mà chúng ta hưởng phước hữu lậu đó, mà chúng ta chỉ sống để tăng trưởng cái phước vô lậu của chúng ta thôi, để chúng ta tìm lấy cái sự giải thoát.

(45:27) Đó là Đạo Phật dạy chúng ta không phải là con người vô tình, không biết thương người. Chúng ta tâm từ bi thì chúng ta biết thương người, nhưng chúng ta không vì cái phước hữu lậu mà chúng ta đi làm cái chuyện hữu lậu này. Bởi vì chúng ta đứng ở trong góc độ nhân quả thì chúng ta biết, người ta đói cũng là do cái nhân quả nào đó người ta đói chứ đâu phải khi không mà người ta đói được, cái luật nhân quả mà. Cho nên chúng ta thấu suốt được cái lý này vì vậy mà chúng ta không phải đi làm từ thiện để cầu được cái phước báo, mà chúng ta chỉ cầu cái phước vô lậu mà thôi nghĩa là tâm Thanh thản, An lạc, Vô sự. Vì vậy mà chúng ta giữ nó, tăng trưởng nó những cái pháp này, gọi là Tứ Chánh Cần. Tứ Chánh Cần là siêng năng làm sao cái phước vô lậu của chúng ta càng ngày càng tăng trưởng, càng nhiều, càng rộng ra thì chúng ta sẽ giải thoát hoàn toàn. Đó là cách thức của tu Tứ Chánh Cần.

Tứ Chánh Cần còn có một cái tên gọi là Định Tư Cụ, cái dụng cụ để mà chúng ta thực hiện thiền định, cái phương pháp để mà chúng ta thực hiện thiền định. Chứ không phải chúng ta ngồi thiền tu Định Niệm Hơi Thở hoặc là niệm Phật hay hoặc là ngồi giữ tâm không vọng tưởng để rồi chúng ta thiền định, không phải. Đức Phật đã xác định Tứ Chánh Cần là định tư cụ. Định tư cụ là cái dụng cụ để chúng ta, cái phương pháp để chúng ta thực hiện tâm thiền định, để nhập định. Cho nên một người mà ngăn ác, diệt ác sạch hết trong tâm của họ rồi, thì tâm nơi cái chỗ mà hết ác pháp thì nơi đó là định của họ rồi, họ bước vào định rồi. Đó, thì đó là cái phương pháp mà Tứ Chánh Cần.

Còn cái phương pháp Tứ Niệm Xứ. Thì cái phương pháp Tứ Chánh Cần như hồi nãy Thầy đã nói nó cũng đều ở trên Thân, Thọ, Tâm, Pháp này mà nó thực hiện, cho nên gọi là Tứ Chánh Cần tu trên Tứ Niệm Xứ, chứ không phải tu Tứ Niệm Xứ. Mà Tứ Chánh Cần tu trên Tứ Niệm Xứ. Ngăn ác ở đâu? Ngăn ác cho Thân, Thọ, Tâm, Pháp của chúng ta chứ đâu phải ngăn ác cho gốc cây ngoài kia, hay hoặc ngăn ác cho người khác đâu. Chúng ta ngăn ác trên thân thọ tâm của chúng ta, làm cho nó được Thanh thản, An lạc, Vô sự, phải không? Chúng ta diệt ác cũng diệt từ ở trên thân, thọ, tâm của chúng ta chứ đâu phải diệt ở ngoài kia. Đâu có bịt miệng của người ta đừng chửi mình được phải không, mà mình hãy bịt miệng mình đừng có chửi người ta. Cho nên mình ngăn ác, diệt ác ở trong cái thân, thọ, tâm của mình, cho nên tu Tứ Chánh Cần trên Tứ Niệm Xứ các con hiểu chưa?


Trích dẫn - Ghi chú - Copy