00:00
00:00
Mục lụcA+A-Lưu sáchTìm trong sách
Ẩn Mục lụcPhóng toThu nhỏInLưu sáchTìm trong sách

Phiên bản điện tử dành riêng cho Thư viện Chơn Như:
https://thuvienchonnhu.net

Quý bạn đọc muốn thỉnh sách giấy vui lòng liên hệ
Ban kinh sách của Tu viện Chơn Như:
Điện thoại: (0276) 389 2911 - 0965 79 55 89
(Sách chỉ kính biếu, không bán!)

Ước mong mọi người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh.

Chuyển ngữ: Nhóm Phật tử & Tu sinh Chơn Như

(46:28)

Phật tử Mỹ Châu: Dạ kính bạch Thầy! Thầy dạy như là muốn ly dục, ly ác pháp thì phải một ngày ăn một buổi. Mà ý con thì ở nhà con cũng muốn như vậy lắm, nhưng mà có bữa thì làm được, còn có bữa thì con ăn hai bữa như vậy rồi là sao Thầy? Ở nhà con có thể là ăn hai buổi được không Thầy?

(46:28) Trưởng lão: Trong cái vấn đề mà tu tập ăn ngày một bữa, thì các con thấy rằng về một người tu sĩ, mà đạo Phật đó, đó là cái ăn ngày một bữa đó là cái Thánh hạnh của một vị tu sĩ. Còn các con là cư sĩ các con còn lao động, còn làm những công việc, cho nên các con ăn uống như thế nào mà giản tiện nhất không có cực khổ, để nhằm vào cái sự giải thoát hoàn toàn.

Còn cái Thánh hạnh, thì người ta ăn ngày một bữa, trưa người ta ăn. Vì vậy mà do đó là người ta không có lao động, không có làm gì cả hết, người ta chỉ đi xin ăn, nó khác rồi. Cho nên Thầy mới dạy, đức Phật dạy các con thọ Bát Quan Trai, là một tháng hoặc thọ một ngày hai ngày thì những cái ngày đó thì các con sống đúng cái hạnh như Phật, các con ăn ngày một bữa.

Nhưng mà hoàn toàn ngoài tất cả các ngày khác, thì các con đang lao động đang sống cho cái gia đình của mình, mọi người trong gia đình của mình, thì do đó các con ăn thêm buổi sáng. Buổi chiều các con không ăn, các con uống nước cũng được. Hoặc buổi sáng các con uống sữa uống gì đó đơn giản, hoặc ăn bánh mì gì đơn giản, đừng có làm bữa ăn, mà nào là phải nấu nướng cái này kia cực khổ, đó là không giải thoát.

Còn bây giờ các con thấy cần thiết mình mua một người một ổ bánh mì, rồi chấm với nước tương hay hoặc là ăn với cái gì, ăn sữa hay gì đó. Các con đơn sơ các con ăn, thấy mình cũng xong cái bữa ăn, mà nó đơn giản, nó không có, khỏi cực khổ các con phải rửa bát, rửa chén này kia, rồi nấu nướng nữa.

Đó là mình chọn lấy một ngày, một ngày mình ăn cái bữa ăn chính cho gia đình mình sum họp với nhau trong bữa ăn. Còn cái phần mà buổi sáng và buổi chiều, thì ăn phụ mà thôi. Do đó như vậy thì con đường tu các con cũng vẫn tốt như thường, không phải các con còn tham ăn đâu.

Nghĩa là bây giờ các con xét mình, mình thấy mình không thích ăn đâu, nhưng mà vì các con không thể ăn trong một bữa mà các con còn lao động được. Nghĩa là các con còn lao động mà con ăn một bữa thì các con không thể làm nổi đâu. Cho nên vì vậy mà các con phải ăn thêm, nhưng mà ăn thêm rất là đơn giản.

(48:29) Còn những người tu sĩ mà ăn phi thời thì không đúng, là tại vì là không có lao động. Không có lao động mà lại ăn nhiều, làm cho người khác người ta gánh một gánh nặng của mình, thì cái đó là cái sai. Cái lòng mình không thể nào mà cho phép mình làm cái điều đó được.

Cho nên cái người tu sĩ người ta ăn một bữa, người ta ở không người ta không có lao động, cho nên một bữa người ta đủ sống rồi. Vì vậy mà người ta ăn một bữa rồi, thì người ta nỗ lực người ta ngồi không người ta tu. Hoặc là người ta tu rồi, người ta chỉ đi xin ăn, như đức Phật đã tu rồi, thì đức Phật chỉ đi xin ăn cho mình sống một bữa thôi, để mình đem cái khả năng của mình mình giáo hóa cho người ta, mình dạy người ta cái con đường tu tập, thì cái đó là cái đúng.

Còn đối với mấy con, mấy con đừng có, yên tâm, trong cái vấn đề không phải ăn mà không giải thoát, nhưng mình ăn mà mình phải suy nghĩ mình còn tham ăn hay không? À bữa nay bày ăn cái này cho ngon, mai phải làm cái kia cho ngon, mốt phải mua cái vật nọ làm cho ngon, thì cái này là không đúng.

Mình ăn để sống chứ không phải ăn cầu ngon, nhưng mà ăn để sống. Nhưng mà vì còn lao động, các con không nên mà tìm mọi cách sống như một vị tu sĩ, một vị Thánh Tăng, không được đâu, đừng có làm như vậy, mà các con đã tự ức chế thân tâm của mình, làm khổ lấy mình.

Cho nên đức Phật đâu có chấp nhận khổ hạnh. Ngày xưa đức Phật đi tu, rồi người ta dạy đức Phật ăn ít, tiết thực. Cho nên đức Phật ăn ít, ăn một ngày có vài ba miếng cháo, ít rất ít. Trong cái bữa ăn như vậy, ăn có miếng cháo, ăn quá ít, đức Phật không có đủ sức khỏe, mà đến đỗi mà đứng dậy không có nổi. Do đó đức Phật mới thấy rằng mình khổ hạnh như thế này nó chẳng ích lợi gì.

Cho nên đức Phật ăn lại, ăn một bữa, ăn no đủ một bữa, đủ sống cho cả ngày của mình để mình tu tập. Thì đức Phật thấy sức khỏe của mình bình thường. Thậm chí như đức Phật người ta cũng sữa dê, đức Phật vẫn uống mà.

Người ta nói đức Phật uống sữa dê như vậy là ăn mặn, đâu phải. Sữa là do cây cỏ của một con dê nó ăn, nó thành sữa, chứ đâu phải là sữa mà bắt con vật mà cắt cô nó rồi nặn ra lấy sữa, thì như vậy là đức Phật không ăn uống đâu.

(50:28) Còn cái này rõ ràng là con vật có chết chỗ nào đâu? Người ta chỉ vắt sữa người ta lấy ra, mà sữa là do cỏ con dê nó ăn, con bò nó ăn, người ta vắt ra, thì như vậy đâu phải là chất đó là chất mặn. Phải không, nó từ cỏ nó thành ra sữa chứ đâu phải là từ cái.

Phải chi mà con bò với con dê mà nó ăn từ thịt của chúng sanh mà nó thành sữa, thì do đó chúng ta gián tiếp, chúng ta uống sữa nó là có sự sát sanh. Trái lại con bò với con dê nó ăn cỏ mà nó có sữa chứ. Cho nên trong sữa đâu phải là có chất đau khổ trong đó đâu, các con thấy.

Đó cho nên vì vậy người ta lý luận những cái điều sai, mà chúng ta nghe thì nó hữu lý, bởi vì, trong cái thân động vật thì người ta cho đó là chất mặn, không đúng đâu.

Mục đích của đạo Phật tu ăn chay, không có nghĩa là như con bo ăn cỏ. Mà có cái ý thức, ý thức ăn chay của nó là phải hoàn toàn có cái lòng thương yêu của chúng ta đối với sự sống. Mà cho nên vì vậy mà ăn mỗi ngày một bữa, chúng ta cũng phải có cái lòng thương yêu đối với bản thân của chúng ta.

Chúng ta còn lao động, còn làm công việc, thì chúng ta không được quyền bắt ép nó phải ăn ngày một bữa mà chịu đựng những cái sự thiếu hụt của cái cơ thể nó cần cái nhu cầu ăn uống, mà bây giờ chúng ta ăn ít quá thì không được.

Đó cho nên vì vậy, một cái người mà quyết định mà xuất gia để làm tu sĩ thì chúng ta quyết định ăn ngày một bữa, vì chúng ta không có làm, cho nên chúng ta tránh được cái sự gánh nặng cho Phật tử người ta gánh mình. Ăn ngày ba bữa thì tức là mình phải ăn nhiều rồi.

Còn mình ăn ngày một bữa, dù muốn, dù ăn nhiêu cũng không ăn được nữa. Cho nên nó giảm bớt cái sự gánh nặng cho Phật tử, vì mình không có làm ra của nữa, mà tất cả cái ăn cái sống của mình đều là do mồ hôi nước mắt của Phật tử. Cho nên vì vậy mình ăn với lòng thương yêu của mình, cho nên mình ăn ngày một bữa.

Còn các con phải tự làm lấy sống, mà các con lại làm cho cái thân các con phải ăn ngày một bữa, các con sẽ thấy nó bị hao hụt đi, nó sẽ khổ sở nhiều. Cho nên vì vậy mà các con, bình thường các con cứ tu xả tâm. Và đồng thời trong cái ăn của các con, các con cũng thấy mình, sáng nay phải mua cái này mua cái kia ăn để ngon, thì các con còn dục đó, còn tham đó.

(52:43) Còn bây giờ ăn để sống các con thấy, có một ổ bánh hoặc là một chén cơm nguội các con ăn để sống trong cái buổi sáng của các con cũng được rồi, chứ không cần phải đòi hỏi. Thí dụ như bây giờ còn cơm nguội hay còn này kia các con lấy ra ăn, trong một bát buổi sáng cũng tạm được rồi, không có cái gì đâu mà các con ngại.

Cho nên ở đây mục đích chúng ta nhắm vào chỗ tham, sân, si của chúng ta mà thôi, để ly để xả nó, chứ không phải nhắm vào cái chỗ mà ăn. Mà khi trong một tháng, mà các con Thọ Bát Quan Trai, thì buổi sáng nhất định không ăn, buổi chiều nhất định không ăn, trưa ăn. Bởi vì ngày đó mình làm Phật mà. Mình tập làm Phật thì mình phải khác rồi, cho nên nó khác rồi.

Và vì vậy, khi mà tâm các con nó nhu nhuyễn, nó đi đến cái mức độ mà có thể nhập các Định, thì lúc bấy giờ các con sẽ trở thành một người tu sĩ thật sự, các con sẽ ăn ngày một bữa, các con mới nhập Định, nó trọn vẹn.

Là tại sao vậy? Tại vì Định nó không còn ăn uống nữa. Nghĩa là người nhập định 7, 8 ngày hay 1 tháng 2 tháng người ta đâu có ăn uống cái gì đâu, người ta vẫn ở trong Định, vẫn an ổn ở trong Định, đâu có cái gì mà khổ sở. Còn mình chưa nhập Định, thì mình còn là chiếc áo người cư sĩ, mình ăn uống đơn giản, đơn giản chừng nào tốt chừng nấy. Nói vậy là về cái phần ăn uống, con đừng có ngại.

Khi nào Thọ Bát Quan Trai thì giữ gìn đúng, mà không Thọ Bát Quan Trai thì không đúng. Thí dụ như bây giờ, con 1 tháng con thọ 15 ngày Thọ Bát Quan Trai, thì 15 ngày đó con phải sống cho đúng, ăn ngày một bữa, không sáng không ăn, không uống gì cả hết, không thêm một ly nước ngọt, không thêm một cái vật gì bánh kẹo gì cả hết, thì như vậy mói đúng trong Thọ Bát Quan Trai.

Còn ngoài ra còn 15 ngày khác con không Thọ Bát Quan Trai, con sống bình thường, nhưng ăn uống rất đơn giản. Mỗi khi ăn con đều có quán sát ở trên sự ăn con có thèm khát hay không, có muốn ăn hay không?

(54:33) Nếu nó muốn nhất định là không có cho cái lòng ham muốn nó, mà ăn để sống chứ không phải ăn mà tham ăn. Thì cái tu của con nó dùng cái trí tuệ, nó biết suy tư chín chắn trên cái sự ăn uống đời sống của nó thì nó sẽ được giải thoát. Con còn hỏi gì thêm nữa không con?


Trích dẫn - Ghi chú - Copy