00:00
00:00
Mục lụcA+A-Lưu sáchTìm trong sách
Ẩn Mục lụcPhóng toThu nhỏInLưu sáchTìm trong sách

Phiên bản điện tử dành riêng cho Thư viện Chơn Như:
https://thuvienchonnhu.net

Quý bạn đọc muốn thỉnh sách giấy vui lòng liên hệ
Ban kinh sách của Tu viện Chơn Như:
Điện thoại: (0276) 389 2911 - 036.2727.199
(Sách chỉ kính biếu, không bán!)

Ước mong mọi người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh.

Chuyển ngữ: Nhóm Phật tử & Tu sinh Chơn Như

(01:04:12)

(01:04:12) Không khéo chúng ta bị tình cảm gia đình anh em, chị em, cái này, cái kia lôi kéo chúng ta. Chúng ta làm sao chúng ta cắt đứt đừng có cho những người đó liên hệ với chúng ta nữa thì chúng ta tu dễ. Mà cứ liên hệ hoài chúng ta khó tu lắm. Bởi vì cái ái kiết sử mà, nó luôn luôn, nó ràng rịt chúng ta dữ lắm, nó làm cho chúng ta khó giải thoát. Cho nên nó làm cho chúng ta rất khó giải thoát.

Như các con cũng biết rồi, cũng như Minh Tông tu, hết sức tu chứ đâu phải nó bỏ bốn, năm năm trời nay, theo cái này chứ đâu phải dễ, đâu phải ít. Nhưng mà cuối cùng cái ái kiết sử, cái đối với gia đình, con cái của nó, coi vậy chứ nó đâu phải là cắt đứt được đâu. Cho nên có những chuyện gì thì hoàn toàn cái ái kiết sử thì nó đâu có phải là chuyện dễ đâu.

(01:04:54) Trong kinh sách Đại thừa thì nó lý luận rằng chứng quả A La Hán rồi thì kiết sử nó mới dứt. Sự thật ra đâu phải đợi chứng rồi mới dứt kiết sử đâu? Khi mà chúng ta ly dục, ly ác pháp - Sơ thiền, chúng ta phải nỗ lực, khi mà chúng ta diệt Ngũ Triền Cái nhập Sơ thiền rồi thì chúng ta nỗ lực diệt tất cả những Thất kiết sử, bảy cái kiết sử trói buộc chúng ta. Chúng ta phải diệt luôn thì nó mới được, chứ không phải là tới đây rồi chúng ta thôi đâu, chúng ta phải nỗ lực.

Cho nên bây giờ mình nói mình đang nhập Tứ thiền, Tam thiền này kia mà ái kiết sử mình còn thì chưa có tới đâu, nó còn xa lắm. Tất cả những cái sự tu tập như vậy thì các con nhớ có duyên mà về đây sống mà tu tập thì phải nỗ lực hết sức. Trong cảnh động mà chúng ta nỗ lực tu để mà chúng ta xả tâm thì dễ lắm. Đừng tìm cái nơi yên tịnh mà gọi là Thiền Định thì chúng ta sẽ rơi vào thiền tà, nó ở nơi mà trạng thái của tĩnh lặng thì nó sẽ rớt đi. Cho nên nó sẽ không đạt được cái xả tâm của chúng ta.

Cho nên các con cố gắng và nhiệt tâm như lời Thầy nói thì Thầy tin rằng các con sẽ làm được việc lớn chứ không phải nhỏ đâu. Rồi kế đây Thầy sẽ dạy các con về đạo đức văn hóa. Khi mà Thầy viết cái giáo trình cũng như Thầy soạn cái bộ kinh Giới- Đạo Đức của con người và đạo đức của Thánh nhân- thì Thầy sẽ dạy về đạo đức của con người, dạy hết đạo đức của con người rồi thì Thầy sẽ dạy đạo đức của Thánh nhân. Chừng đó thì các con sẽ biết từng hành động của chúng ta, cái hành động nào là của con người, cái hành động nào là hành động của con thú, mà hành động nào là của Thánh nhân.

(01:06:27) Thì cái đó là để chỉ cho chúng ta biết cái đạo đức của con người là chỗ nào? Và cái đạo đức của Thánh nhân là chỗ nào? Và cái không đạo đức, còn mang cái bản chất của con thú ở chỗ nào? Để chúng ta tránh, để chúng ta không có còn hành động của bản chất của con thú nữa.

Bởi vì trong con người của chúng ta nó còn bản chất thú tính chứ chưa phải là sạch. Mà người tu hành là mục đích chúng ta phải dẹp sạch những cái bản chất thú tính của chúng ta, để thực hiện toàn bộ là đạo đức. Thì hôm nay nói như vậy thì các con đủ biết rằng cái con người chúng ta phải sống, nó phải cho ra con người, cho đúng với đạo đức của con người. Và nếu mà chúng ta sẽ trở thành những bậc Thánh Tăng thì phải cho ra cái bậc Thánh Tăng. Sống cho đúng cách Thánh Tăng, sống cho đúng cách Thánh chứ không phải là mặc chiếc áo này, cạo cái đầu này rồi, vấn cái y vô gọi mình là Thánh Tăng được.

Thánh gì mà cái hành động như vậy mà gọi là Thánh? Một vị tu sĩ mà cưỡi xe dream hoặc là lái xe hơi thì gọi là Thánh gì? Ở ngoài đời người ta làm được sao người ta không Thánh? Còn mình bây giờ đi tu cũng làm cái chuyện đó, mình gọi mình là Thánh Tăng sao được.

Thành ra cái hạng mà gọi là Thánh thì nó phải có những hành động sống không phải như cái tâm ham muốn của như thế gian, như cái tâm mà dục như thế gian. Thì sau này các con sẽ học hết những cái oai nghi tế hạnh của một bậc Thánh, oai nghi tế hạnh của người có đạo đức. Chúng ta phải rèn luyện mình trong cái đạo đức thì các con là những người được dạy đạo đức đầu tiên ở đây.

Hôm nay thì chưa học đạo đức chút nào hết nhưng mà Thầy nói, khởi sự cho các con sẽ học đạo đức. Nhưng mà các con phải cố gắng thực hiện nhiệt tâm, xả tâm để rồi chúng ta sẽ học được cái đạo đức. Từ đó chúng ta khi tu xong rồi, chúng ta sẽ đem cái đạo đức này dạy lại cho mọi người. Dạy cho mọi người không có nghĩa là ta lý thuyết suông mà chúng ta nói ở đâu thì chúng ta hành động đúng chỗ đó. Chứ mình nói thì mình chửi lộn người ta thì tức là mình còn mang bản chất thú dữ, mình hung hăng, mình chửi người ta thì mình nói đạo đức mà mình có đạo đức gì đâu? Ai mà tin mình.

Cho nên mình phải thực hiện cho được, rồi chừng đó mình mới đem đạo đức mình dạy cho người ta thì người ta mới tin tưởng ở mình. Nó khó là khó ở chỗ mình phải sống, cái hành mình phải hành cho đúng thì cái lời nói của mình, tri hành nó phải hợp nhất. Cái nói, cái hiểu biết của mình khi nói ra đó thì phải đúng theo cái hành động của mình thì người ta mới tin tưởng. Chứ mình nói mà mình hành động không đúng thì người ta không tin tưởng mình đâu.


Trích từ:TU HÀNH PHẢI NHIỆT TÂM
Trích dẫn - Ghi chú - Copy