Vậy thì ngày giờ này, đương nhiên là các con trở thành những người tu sĩ của đạo Phật, và đồng thời là các con khỏi phải qua nhiều giai đoạn từ Sa-di-ni, Thức-xoa-ni cho đến Tỳ-kheo. Ngay bây giờ là các con đã là những vị tân Tỳ kheo.
Vì tuổi của các con quá lớn rồi, không còn phải chờ đợi nữa, mà phải nỗ lực thực hiện giới hạnh, giới đức, giới tuệ và giới bổn, giới hành cho nghiêm túc, để đem lại cái sự giải thoát cho chính bản thân của các con và làm sáng tỏ lại đạo Phật, thấp sáng lại ngọn đuốc của đạo Phật.
Cho nên không thể nào còn phải trải qua nhiều giai đoạn cấp bậc như là cấp bậc của thế gian, làm quan phải có quan huyện, rồi quan tỉnh, rồi mới là quan nhỏ quan lớn thế này thế khác. Ở đây chúng ta là tu sĩ, chỉ có một quan là quan giải thoát mà thôi. Cho nên ở đây chỉ có xuất gia là một vị Tỳ kheo đầy đủ giới hạnh, còn phạm giới thì dù là giới nào thì chúng ta ở nơi nào thì chúng ta cũng vẫn phạm, dù chức vụ nào vẫn là, vẫn phạm là vẫn phạm.
Tu thì tu, mà không tu thì không thể nào gọi là tu từ từ, mà phải ngay đó thực hiện đúng đời sống của chúng ta đầy đủ phạm hạnh, thì lần lượt nó sẽ đi đến chỗ giải thoát. Do vì vậy mà hôm nay đương nhiên các con được xem mình là những vị Tỳ-kheo-ni của Phật giáo, chứ không còn như trải qua nhiều lần làm Tác Pháp Yết Ma để từ chức này đến chức khác.
(25:52) Nhưng ở đây các con thọ Tỳ-kheo-ni không có nghĩa là danh, mà Tỳ-kheo-ni có nghĩa là cuộc đời các con khắc khổ trong kỷ luật gấp trăm gấp ngàn lần, để tìm lấy con đường giải thoát. Tỳ-kheo-ni của các con không có nghĩa là đi ra đường mà nghênh ngáo chứng tỏ mình là Tỳ-kheo-ni còn các vị kia toàn là Sa-di, thì như vậy nó không phải đúng.
Dẹp cái ngã mạn đó đi, dẹp cái chức vụ đó đi, dẹp cái cấp bậc đó đi, mà hãy thấy đây là một sự trói buộc khắc khổ của một người tu sĩ, là cái chức, là cái nhiệm vụ và cái chức vụ Tỳ-kheo-ni không phải đơn giản cho cuộc sống của nó.
Cho nên các con đừng nghĩ mình là Tỳ-kheo-ni rồi xem thường những người khác, nay là tu năm năm, ba năm, mười năm, hai chục năm mà vẫn còn là Sa-di-ni chưa thọ giới, chưa được Cụ túc, thì cái nghĩ đó là cái nghĩ sai của các con. Hãy dẹp đi. Xem thường một vị Tỳ-kheo-ni, ra đường hãy xem mình như một chú Sa-di-ni không hơn không kém.
(27:03) Luôn luôn dùng Bát Kỉnh Pháp của Phật, dù là một cái người nhỏ hơn mình, vẫn đảnh lễ họ như thường. Họ là Sa-di, họ là Thức-xoa như thế nào thì mình vẫn kính bái họ như thường. Họ là chú Sa-di, một thầy Sa-di nhỏ, mình cũng vẫn kính bái họ như thường. Họ là một người cư sĩ, một cận sự nam, một cận sự nữ, mình vẫn kính bái họ như thường.
Các con càng thấy cái chức vụ, cái nghĩa vụ của một Tỳ-kheo-ni là phải hạ mình xuống tận dưới đất để dẹp cái ngã của mình. Chứ không phải là khi thọ Cụ túc xong Tỳ-kheo-ni là mình lớn hơn ai hết. Vì giới hạnh đâu cho phép chúng ta lớn hơn ai, mà chúng ta càng nhỏ hơn mọi người thì như vậy chúng ta mới ly dục ly ác pháp. Nhớ kỷ những lời Thầy dặn, chứ không phải lấy cái danh mà Thầy đặt ở đây cho các con thọ Cụ túc, mà các con thấy mình mà hơn mọi người.
(28:04) Từ lâu thì các con thấy Thầy, cái duyên người ta chưa sống đủ ở đây, buộc lòng Thầy cho họ xuất gia mà đừng xem họ là Sa-di như chú Chân Trí. Tại vì chú không ở gần Thầy để nghiêm trì giới hạnh, cho nên khi ra đi sợ chú e phạm phải, cho nên chú phải mang cái sắc thái của Sa-di, người ta không cười.
Còn các con hôm nay đã được ở đây học toàn bộ giáo án của Phật, Thầy dạy toàn bộ là giới luật của Phật rồi thì đương nhiên các con phải thâm nhập vào cái giới luật đó, đương nhiên các con là những Tỳ-kheo-ni. Mà Tỳ-kheo-ni thì các con phải thấy nhỏ hơn là những người Sa-di-ni và những người Sa-di thì như vậy mới là Tỳ-kheo, không có được coi mình là lớn, mà hãy coi mình nhỏ hơn người nhỏ nữa thì mới xứng đáng là Tỳ-kheo-ni.
Các con hiểu chưa? Hiểu được vậy thì lời giáo huấn của Thầy nó mới có hiệu quả cho cuộc đời giải thoát của mấy con. Người ta bảo vô ngã là Niết Bàn. Mà muốn tìm Niết Bàn mà tại sao thấy mình là Tỳ-kheo-ni là mình lại có ngã trong đó liền? Thì như vậy có phải là Niết Bàn cho Tỳ-kheo-ni không, hay là địa ngục ở đó? Muốn hiểu được như vậy thì các con thấy cái nhiệm vụ và cái chức vụ mà của các con đã lảnh trong mình là phải diệt ngã.
Vì vậy cho nên thọ Cụ túc, thọ Tỳ-kheo-ni là phải làm hết nhiệm vụ là diệt ngã, không còn thấy lớn hơn ai hết. Cho nên pháp Bát Kỉnh của Phật đã dạy thì các con đã thấu rõ. Bất kỳ một vị gì, một người nào cũng phải là cung kính cho nên gọi là Bát Kỉnh. Mà Bát Kỉnh mới là giải thoát cho chúng ta thoát khỏi cái tâm ngã mạng của mình.
(30:04) Có làm được Tỳ-kheo-ni tự thấy là mình lớn, thì tức là mình đã chết đi ở trên con đường của Phật rồi, làm mất con đường tu của mình rồi. Vì thế, cái danh từ Tỳ-kheo-ni này không được các con thoát ra khỏi miệng, không được nói ra khỏi miệng: “tôi là Tỳ-kheo-ni”, thì cái đó là cái sai. Mà hãy biết Tỳ-kheo-ni là cái nhiệm vụ, cái trọng trách để tìm lấy cái sự giải thoát trong cái các giới luật của Phật, để giữ gìn oai nghi tế hạnh, để giữ gìn tu tập thiền định, trí tuệ vô lậu thì đó mới là Tỳ-kheo-ni.
Những lời giáo huấn của Thầy, các con nhớ kỹ và ghi khắc mãi trong tâm để các con đạt đến sự giải thoát cứu cánh hoàn toàn. Nếu không được vậy thì chắc chắn các con sẽ rơi vào địa ngục vĩnh kiếp không được sanh làm người. Vì giới luật của Phật mà được giải thoát, mà vì giới luật của Phật mà mình dìm nó đi, mình hại nó đi, làm mất thanh danh của một người, của một Tỳ-kheo-ni, thì các con sẽ bị đọa địa ngục biết đời nào kiếp nào mà thoát ra khỏi.
Nhớ kỹ mà cố gắng thực hành thì ngay được giải thoát, ngay đó đã làm con đường của Phật pháp thênh thang, ánh đèn của Phật pháp sáng suốt muôn trùng, mà nếu không được vậy thì các con phải thọ lấy khổ. Nhớ những lời Thầy, Thầy nói đâu là phải có vậy, vì cái nhìn của Thầy đã thấy biết rõ ràng.
Các con hiểu rồi thì giờ phút này là các con là những vị Tỳ-kheo-ni xứng đáng là người đệ tử nữ của đức Phật, như các vị Thánh Ni mà các con đã từng được nghe lời Thầy giảng dạy. Làm sao cố mà gắng theo gương hạnh của các bậc Thánh Ni để được như các vị, thì các con mới xứng đáng là những vị Tỳ-kheo-ni trong thời đức Phật, và hiện tại là những đệ tử của Thầy.
Đến đây Thầy xin chấm dứt buổi làm lễ xuất gia cho hai con. Vậy chư Phật mười phương ba đời chứng minh lời giáo huấn, lời giáo giới của Thầy hôm nay đến đây hoàn mãn.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật chứng minh!