(17:08) “Tấc bóng thời gian một tấc vàng
Tấc vàng tìm được không gì khó
Tấc bóng thời gian khó hỏi ai”
Khi mà thời gian nó qua rồi, tuổi đời mấy con lôi trở lại không được đâu. Cho nên rất tiếc cái thời gian. Dù mấy con còn trẻ tuổi mấy con cũng đừng có phí thời gian của đời của các con, cho nên mỗi giây mỗi phút các con phải cố gắng mà tập luyện, đừng bỏ phí. Bởi vì đời sống của chúng ta ngắn ngủi lắm, không có dài đâu. Coi vậy chứ chúng ta nghĩ bây giờ mình sống nhưng ngày mai mình chết mình có biết được đâu? Rất ngắn mấy con! Cho nên thời gian là quý báu nhất.
Vì vậy đức Phật đã có bài kệ nhắc đến thời gian như Thầy đã nhắc cho mấy con nghe:
“Tấc bóng thời gian một tấc vàng - Nó là tấc vàng
Tấc vàng tìm được không gì khó
Tấc bóng thời gian khó hỏi ai”
Khi nó đi qua rồi mấy con lôi lại không kịp.
Như bây giờ các cụ, các bác lớn tuổi rồi muốn mình trẻ lại có trẻ được không? Nó qua rồi không làm sao lấy lại được. Muốn sống thêm nó cũng không cho phép mình sống thêm đâu.
Còn tuổi trẻ đó, chúng ta dễ vui, để cho cái tuổi, cái thời gian đi qua rồi bắt đầu lớn như các cụ thì ôi thôi bây giờ làm sao được nữa. Cho nên chúng ta phải nỗ lực, nỗ lực tận cùng để rồi chúng ta muốn sống hồi nào sống, muốn chết hồi nào chết.
Giả dụ như cái sức của Thầy, bây giờ kéo dài một triệu năm Thầy vẫn sống được, Thầy bảo đảm với mấy con mà, bởi vì cái sức làm chủ được mà. Thầy sống như không gian, như vũ trụ, phải không? Thầy muốn mà, bởi vì Thầy muốn là nó phải nghe, nó không dám cãi, còn bây giờ mấy con muốn được không? Ít bữa đi ra đồng mả nằm chứ ở đó mà muốn! Có đúng không? Mình thấy ông bà cha mẹ mình có người nào muốn được không? Bây giờ nằm láng ở ngoài đó hết. Có đúng không?
Còn Thầy bây giờ muốn bao nhiêu được không? Được, bởi vì Thầy có cái lệnh rồi, bởi vì Tứ Như Ý Túc, Dục Như Ý Túc, Thầy muốn sao nó làm vậy, nó không cản được, có phải không? Nhưng mà sống chi cho cực mấy con?
(18:59) Các con thấy, ăn ngày một bữa, mà sống để làm gì? Người ta ăn ba bữa, người ta sống người ta tham ăn, còn mình có tham nữa đâu mà sống? Cho nên vì lợi ích mà sống chứ không phải vì tham sống đâu.
Biết thân này là vô thường, thân này là bất tịnh, có gì đâu mà quý nó đâu mà mình sống? Cho nên những vị tu tiên để mà sống trường sinh bất tử đều sai, họ không thấy cái thân bất tịnh của họ, họ rèn luyện cho nó trở thành kim cương đi, để cho nó sống đi. Có quý báu gì đâu? Tất cả các pháp đều vô thường, cho nên nói tu tiên mà để giữ gìn, để sống trường sinh thì không có mấy con, đó là ảo tưởng. Phải không?
Cho nên Thầy có khả năng làm cho nó sống cả triệu năm được. Nhưng sống làm gì? Sống chẳng ích lợi cho ai thì sống làm gì? Thà là Thầy sống một phút mà làm ích lợi, đem lại nền đạo đức cho loài người thì cái phút đó nó quý báu.
Mà khi đã làm xong thì ra đi chứ không ai muốn ở trên thế gian này, ăn những đồ bất tịnh này, nhét tối ngày mất công nhai, mất công nuốt, có lợi ích gì đâu?! Các con thấy không?
Nhưng mà không ăn mấy con sống được không? Không sống được, cho nên phải ăn. Mà ăn thì mất công, có ngon lành gì đâu? Phải không? Các con thấy không?
Đối với người tu, người ta rất là nhàm chán. Nhưng mà vì các con còn quá khổ, không thể nào làm ngơ mà bỏ đi được. Nhưng tội, mấy con không đủ duyên với chánh pháp thì mấy con không ôm chặt rồi mấy con bị trôi lăn ở trong vòng sanh tử.
Cho nên hôm nay được về đây nghe Thầy, mấy con cố gắng được một cái tổ hợp, như được một nhóm như mấy con như vậy, cùng nhau sách tấn mà nỗ lực hàng ngày ôm chặt pháp mà tu thì rất là quý. Đó cũng là cái duyên vui cho quê hương của mấy con biết được chánh pháp. Vì vậy mà âm thầm lặng lẽ nỗ lực tu hành. Cố gắng, cố gắng lên mấy con!
Rồi bắt đầu bây giờ mấy con đã thấy được những điều kiện mà Thầy dạy dễ dàng tu quá. Đâu có gì đâu mấy con: cánh tay, bàn chân, lối đi, hơi thở, đưa vào pháp là tu hết, không thêm một cái gì hết. Chỉ ráng mà thôi. Cố gắng! Đó mấy con thấy chưa?
(21:16) Còn gì nữa không? Có gì hỏi thêm Thầy không? Chỉ bây giờ còn tu nữa thôi. Phụ ơn Thầy là không tu, mà tu là không phụ ơn Thầy, mà đạt được giải thoát là mừng tuổi thọ Thầy. Phải không? Bởi vì Thầy thọ tới một ngàn năm, mấy con chắc không đủ cái sức mừng tuổi thọ Thầy rồi. Bởi vì mấy con ít bữa mấy con chết mất rồi còn đâu mà mừng nữa?