00:00
00:00
Mục lụcA+A-Lưu sáchTìm trong sách
Ẩn Mục lụcPhóng toThu nhỏInLưu sáchTìm trong sách

Phiên bản điện tử dành riêng cho Thư viện Chơn Như:
https://thuvienchonnhu.net

Quý bạn đọc muốn thỉnh sách giấy vui lòng liên hệ
Ban kinh sách của Tu viện Chơn Như:
Điện thoại: (0276) 389 2911 - 036.2727.199
(Sách chỉ kính biếu, không bán!)

Ước mong mọi người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh.

Chuyển ngữ: Nhóm Phật tử & Tu sinh Chơn Như

(13:43)

(13:43) Hôm nay Thầy nói để cho chúng ta thấy. Nhưng mà bây giờ chúng ta trở lại vị trí, chúng ta hôm nay tu hành, là trước tiên là chúng ta phải học đạo đức của đạo Phật, đạo đức không làm khổ mình, khổ người, đạo đức nhân bản, đạo đức nhân quả. Đó là điều đem lại lợi ích cho quý vị. Sống trong nhà đối xử với nhau, chúng ta hoàn toàn đưa cái gia đình của chúng ta đến sự an vui, hạnh phúc.

(14:09) Cũng như như bây giờ mình muốn tu mà vợ con không cho đi, nhất định là chúng ta không được đi. Tại sao vậy? Tại vì mình đi vợ con mình khổ, cho nên mình không đi, mà mình không đi không có nghĩa là mình không tu.

Bởi vì đạo Phật dạy chúng ta nhẫn nhục mà tùy thuận, nhẫn nhục trước sự không bằng lòng của vợ con. Nhưng chúng ta tùy thuận nhưng không bị lôi cuốn vào con đường của vợ con. Đó là cái khéo léo để mà đưa dẫn cả gia đình.

Cả gia đình chúng ta là một cái cụm nhân quả, con cái, vợ con của chúng ta đều là một cái cụm nhân quả, chúng ta không thể bỏ đi để cho vợ con bơ vơ như thế này được. Cho nên chúng ta phải sống lại trong gia đình, nhưng chúng ta phải làm những cái gương hạnh gì để dẫn dắt vợ con mình đi trên gương hạnh đó. Gương hạnh đạo đức của đạo Phật nó hẳn hòi để giúp cho gia đình mình an vui, vợ con đồng hướng trên một hướng tốt.

Để đồng thời cuối cùng duyên nó đủ, chúng ta ra đi, vợ con rất sung sướng, là vì mong cầu cho người chồng của mình, người cha của mình thực hiện được đạo giải thoát để về dẫn dắt mình đi trên con đường đó thì hạnh phúc biết bao! Vậy thì mình phải sống như thế nào để mà đúng trong cái đạo đức của gia đình!

Rồi không những như vậy mà cả cái xóm riềng xung quanh mình, mình sống như thế nào, để mà mình dẫn dắt những người xung quanh cái xóm riềng của mình?

Thì như vậy bây giờ cái nhà kia họ ở gần trước nhà mình, quét rác rến này kia, hay hoặc họ nuôi con chó, họ cứ dẫn qua ỉa trước nhà mình. Mà mình xách chổi ra mình quét rồi mình chửi mắng hay mình la lối. Thì như vậy có đúng không? Không đúng đạo đức đâu.

Người ta đã vô minh, người ta đã không hiểu, người ta cứ nghĩ đến cá nhân người ta sạch sẽ, còn nhà ai dơ mặc họ thì tốt hơn mình cứ vui vẻ hốt: "À đây là cái nhân quả đời trước của mình, mình có nợ người này, người này mới xả rác cho nhà mình như vậy, mới dẫn chó ỉa trước nhà mình như vậy. Mình cứ hốt đi, vui vẻ làm đi!"

Mình làm đi, làm cho cái người đó họ ngạc nhiên: "Tại sao ông này, bà này, cái nhà ở như vậy mà không tức giận mình? Cỡ mà người ta đùa rác, đùa chất bẩn vô nhà mình, mình có giận không? Tại sao ông…​ ?"

(16:10) Sớm muộn rồi rồi người ta cũng ý thức được điều đó, chứ không phải không. Nhưng mà bền chí, khi mà cái nhân quả của mình tạo những cái thiện đó, thì tới cái mức mà nó hết cái nhân quả đó rồi thì người ta sẽ hối hận liền tức khắc, người ta đến, người ta xin lỗi mình. Bởi vì nhân quả nó có cái tầm vóc chuyển, chớ không phải nhân quả là cố định.

Thí dụ bây giờ, thấy người ta cứ đổ rác, người ta làm cho dơ bẩn nhà mình mà mình tức giận thì tức là mình bị nhân quả chuyển. Còn mình chuyển nhân quả thì mình không tức giận, do đó mình trả hết cái nhân quả này. Thì cái nhân quả này trả hết thì người ta sẽ không bao giờ người ta làm dơ bẩn trong nhà mình nữa.

Mình phải thấy nhân quả là cái luật chuyển biến để làm cho cái cuộc sống nó trở thành yên ổn, nó trở thành thanh tịnh với nhau, nó không còn cái động với nhau nữa. Đó là cái chỗ tu tập của đạo Phật.

Tu tập của đạo Phật đâu có nghĩa là dạy chúng ta vào chùa tụng kinh, gõ mõ? Lạy sám hối mà chư Phật phù hộ chúng ta được sao? Chúng ta làm lỗi thì chúng ta biết cái đó là ác pháp thì chúng ta ngăn ngừa, chúng ta không làm nữa, thì cái này là tự mình rồi. Cho nên Đức Phật bảo mình tự thắp đuốc lên mà đi!

Bây giờ mình không thắp đuốc, mà mình vô chùa, mình tụng kinh mình cầu chư Phật phù hộ mình được sao? Tại sao mình đi ngược lại cái lời dạy của Đức Phật mà mình bảo rằng mình theo Phật giáo? Cái đó là cái sai.

Cho nên chúng ta phải tự lực, mỗi mỗi ác pháp đến làm cho tâm chúng ta chướng ngại, thì ngay đó chúng ta xả cái tâm chướng ngại và chuyển những cái điều kiện mà chúng ta làm, để rồi chúng ta chuyển được cái nhân quả.

Ví dụ bây giờ người ta đưa rác vào nhà mình, mà mình cứ vui vẻ mình hốt mà mình không gì hết, tức là mình chuyển được cái tâm của mình đầu tiên. Cái thứ hai nữa, mình nhìn thấu suốt được nhân quả: Tôi sẽ hốt rác này cho đến khi mà tôi trả hết cái nghiệp này, thì chắc chắn tôi sẽ cảm hóa được cái người mà làm dơ nhà tôi.

Mà tui cảm hóa được người này, họ đã hiểu biết, họ đã hối hận được cái việc làm họ sai, thì đó là cái hành động tui, tui đã làm cho họ, cảm hóa được họ thì tui đã rất mừng là vì tui đã dẫn họ vào con đường thiện nghiệp tốt.

Tui bền chí tui làm cái này, một tháng chưa xong, hai tháng chưa xong, một năm, hai năm chưa xong, ba năm chắc chắn là tui sẽ cảm hóa được người này bằng cái hành động vui vẻ của tui, bằng cái hành động tui không giận hờn người này. Thì như vậy rõ ràng là chúng ta ngăn ác và diệt ác chớ. Đó là cách thức tu của chúng ta.

(18:07) Cho nên trên cái bước đường tu của chúng ta, chúng ta thấy học được cái pháp Phật là ngay đó là chúng ta có giải thoát.

Thay vì người ta chửi mình, mình giận, tức là mình đã đem lại ác pháp vào trong tâm của mình, mình làm khổ mình, có lợi ích gì đâu? Mà người ta chửi mình, mình không giận, thì mình không giận tức là mình không gieo một cái nhân ác pháp rồi. Mình không chửi lại họ, không giận thì còn làm gì mà chửi? Mình có giận, mình mới chửi người ta được chớ! Nhưng mà mình đã ngăn được cái ác pháp, cái nhân ác của mình rồi.

Rồi bắt đầu mình xả được cái nghiệp của mình rồi, trong khi người ta chửi mà không giận, thì đó là mình đã chuyển được cái quả khổ của mình rồi chớ gì! Từ đời nào mình đã gieo cái quả này, là cái duyên nhân quả thì cuộc đời mình có giải thoát không?


Trích dẫn - Ghi chú - Copy