00:00
00:00
Mục lụcA+A-Lưu sáchTìm trong sách
Ẩn Mục lụcPhóng toThu nhỏInLưu sáchTìm trong sách

Phiên bản điện tử dành riêng cho Thư viện Chơn Như:
https://thuvienchonnhu.net

Quý bạn đọc muốn thỉnh sách giấy vui lòng liên hệ
Ban kinh sách của Tu viện Chơn Như:
Điện thoại: (0276) 389 2911 - 0965 79 55 89
(Sách chỉ kính biếu, không bán!)

Ước mong mọi người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh.

Chuyển ngữ: Nhóm Phật tử & Tu sinh Chơn Như

(03:57)

(03:57) Thầy thấy rất rõ là vì các con nên nghe, nghe lại coi thử coi cái lời của đức Phật ngày xưa, đức Phật không nói ta ngồi thiền mà chứng đạo, thành chánh giác. Ta không tu pháp này, không tu pháp kia mà chứng đạo. Trên bia đá Thầy có ghi cái lời của đức Phật sau cùng, sắp sửa cái giờ mà đức Phật sắp sửa chết. Chỉ còn đôi ba phút nữa thì đức Phật nói: "Ta nhờ không phóng dật mà thành chánh giác. Các pháp điều lành cũng nhờ chỗ tâm không phóng dật mà ra".

Phóng dật là phóng như thế nào? Bây giờ mình ngồi trong thất mình tu mà mình thấy người ta như thế này, thế kia thì đó là phóng dật. Thấy người ta tu sai, tu đúng. Mình tu mà mình thấy người ta đúng, sai là mình phóng dật. Còn tâm không phóng dật tức là tâm không thấy cái chuyện mà thiên hạ. Ai làm gì mặc, họ tu được họ nhờ, tu không được mặc họ.

(05:02) Mà chỉ có đức Phật nhắc chúng ta tâm không phóng dật. Tâm không phóng dật có nghĩa là như thế nào? Là phòng hộ mắt, tai, mũi, miệng, thân, ý của mình. Đừng có để mắt, tai, mũi, miệng, thân, ý mình nghe chuyện bên ngoài. Người ta nói, người ta làm mọi chuyện mặc người ta, làm ác thì họ chịu, làm thiện thì họ nhờ. Nó có mắc mớ gì mình đâu, mà mình điên gì mà để mình nghe, mình thấy để rồi tâm mình nó dính mắc, nó sanh ra những chướng ngại pháp trong đó. Phải không các con? Các con thấy cái sự tu của đạo Phật nó đơn giản, rất đơn giản.

(05:37) Thầy nói thiệt khi mà Thầy hiểu Phật pháp rồi, Thầy chỉ ngồi suốt trong 5 tháng, 6 tháng trong thất. Mà 5 tháng đầu tiên Thầy thấy quá dễ dàng là vì chỉ có ngồi giữ gìn trên bốn chỗ mà đức Phật gọi là Tứ Niệm Xứ. Tứ Niệm Xứ là Thân, Thọ, Tâm, Pháp. Ngồi chơi, ngồi thiền tréo chân kiết già lên ngồi, cũng không phải là ức chế tâm, ngồi nhiếp cho hết vọng tưởng. Mà ngồi tự nhiên mà luôn luôn quan sát trên bốn chỗ Thân, Thọ, Tâm, Pháp của mình, coi bốn chỗ này nó có hiện một cái tướng, một cái niệm gì không ở trên bốn chỗ này không?

(06:26) Còn mắt, tai bao giờ cũng nhìn ngó vào bốn chỗ này, không bao giờ để ý bên ngoài. Cho nên tâm nó không phóng dật chứ gì? Mình có cái chỗ mình nương, mình nương vào bốn chỗ này để quan sát coi bốn chỗ này nó có khởi ra cái niệm gì không?

Bây giờ cái thân này nó bình thường, nó không đau, không nhức, không ngứa, không khổ sở gì hết. Thì đó là cái thân nó giải thoát, cái thân nó an lạc chứ gì? Mà cái tâm bây giờ nó không phiền não, nó không nhớ, không lo, không gì hết. Thì cái tâm thanh thản chứ gì? Mà nó nghĩ, nó nhớ, nó lo thì nó không thanh thản chứ gì? Mà nó không thanh thản tức là nó chướng ngại pháp rồi. Thì mình phải quán xét đẩy lui những chướng ngại pháp đó. Hoặc là mình dùng pháp Như Lý Tác Ý để mình tác ý mình đẩy lui đi.

(07:15) Mình lao động, mình suốt ngày mình làm công chuyện này, chuyện kia. Mình cũng không phải lao động để biết cái hành động lao động, mà nương vào cái hành động lao động đó để biết từng tâm niệm của mình, từng cái hành động này nó đi vào cái tham, sân, si hay không? Ví dụ, Thầy nói ví dụ để cho các con biết, thí dụ như mình đang ăn nè, không có nghĩa là tôi biết tôi đang nhai cái món ăn này biết tôi nhai không. Thì nó có nghĩa lý gì cho cái sự giải thoát đời mình?! Mình đang nhai cơm nè, mà mình biết rằng mình ăn miếng cơm này, cái món thực phẩm này nó ngon, nó thích. Mình biết nó ưa cái món ăn đó, thì mình biết đây là tâm tham của mình rồi. Mình ăn cái món ăn này, mình thấy món ăn này thấy nó không hợp với mình, mình ăn nghe nó ớn, nghe nó không ngon thì mình biết đây là cái tâm tham mình rồi. Nó tham nó mới chê cái này, nó tham nó mới thích cái kia. Đó như vậy rõ ràng trên cái hành động ăn của mình nó có ý nghĩ chỗ đó chứ.

(08:22) Bây giờ mình ra mình quét cái sân, nó có cái ý nghĩ dơ sạch ở trong đó chứ. Mình thấy nó dơ mình quét, vậy thì cái dơ này nó thuộc về cái gì đây? Đó thì tất cả những cái chướng ngại pháp đó mà tâm mình phóng lên cái dơ, cái sạch. Cho nên khi mình quét, mình đã hiểu biết như vậy là vì như thế nào mà mình phải quét? Tại vì mình ở không thể nào mình để người ta nói mình dơ hay sạch này kia. Nhưng chúng ta không nên trách dơ sạch. Một ngày nào đó thử hỏi cái thân của mình cũng bất tịnh, có gì sạch sẽ chỗ nào đâu mà để tâm dính mắc vô đó?!

Cho nên do đó mình làm với tánh cách mình làm thành một cái thói quen là mình quét cho sạch thôi, chứ không có khởi ra một chuyện khác nữa. Vì khởi ra chuyện khác nó sẽ có những cái chuyện tích lũy của tâm tham của mình trong đó, tâm chướng ngại của mình trong đó. Cho nên mình không làm chuyện gì ngoài ra cái nhiệm vụ hằng ngày mình sống ở trong chúng, mình làm cái việc đó mình làm, chứ giờ không có nghĩ là mình phải xách cái này ra trồng cái cây này, cây kia thì đó là cái thêm việc. Mà thêm việc tức là không vô sự, nó không vô sự thì không giải thoát.

(09:34) Tâm phóng dật, Thầy nói ví dụ tâm phóng dật như thế này. Thấy cái đống rác đó dơ, thì mình đã thấy đống rác dơ là tâm phóng dật ở trên đống rác. Cho nên ngăn chặn ngay liền. Vì vậy mà trong cái thời đức Phật tu, đức Phật rất đơn giản dạy cho chúng tất cả mọi cái trong cái cuộc sống của đức Phật, nay chỗ này, mai chỗ khác, nó không dính mắc chỗ nào hết. Cho nên đến đó ở đó năm ba ngày, một tháng, nửa tháng rồi về chỗ khác. Cho nên nó đâu bị dính chỗ đó, vì dính chỗ đó nó phải có dơ, có sạch.


Trích dẫn - Ghi chú - Copy