(1:23:17) Pháp Như Lý Tác Ý là phương pháp rất tuyệt vời. Muốn làm cái gì đó, duy nhất làm cái chuyện đó thì dùng pháp Như Lý Tác Ý dẫn nó đi tới đó. Dẫn tâm vào đạo mà, dẫn tâm vào cái chỗ mình muốn, không cho nó đi ngoài cái chỗ mình muốn. Thầy thấy mấy con tu gì mà nó đi lung tung, cái tâm nó không chịu nghe mấy con, nó còn cứng đầu lắm, cho nên dẫn nó vô để làm chủ nó. Hễ làm chủ nó được rồi, bảo nó đâu nó đều nghe theo liền. Mấy con đã làm chủ được, mà làm chủ được cái tâm là làm chủ được thân. Mà làm chủ được cái cái thân thì mấy con muốn cái gì thì thân tâm mấy con làm theo hết.
TÁC Ý LÀM CHỦ THÂN TÂM
Mục đích của chúng ta là tập làm chủ sanh, già, bệnh, chết. Cho nên có một cái gì sai là dẫn nó vô liền, dẫn tâm vào đạo, dẫn cái chỗ chúng ta biết vào cái chỗ chúng ta giải thoát, vào chỗ chúng ta muốn, chứ không được để cho nó tự động, muốn làm gì thì làm. Nó là cái phương pháp chúng ta dẫn nó đi, có phương pháp đàng hoàng. Có phương pháp mà không chịu dẫn, để cái tâm của mình đi lang thang, thấy khổ sở. Phật cho ta cái pháp, Thầy bây giờ triển khai dựng lại cái chánh pháp đó giúp cho mấy con làm chủ cái thân tâm mình, tức là dẫn cái tâm chúng ta vào đạo, vào cái chỗ giải thoát. Cố gắng mấy con. Cứ dẫn riết là nó phải vô phải nghe thôi, chứ không có cãi gì được hết. Mình có pháp mà.
(1:24:58) Bởi vì trong Kinh Lậu Hoặc, Thầy thường nhắc mấy con lời đức Phật nói một câu kinh rất hay: “Có Như Lý Tác Ý, lậu hoặc chưa sanh sẽ không sanh, mà đã sanh thì bị diệt”. Câu Như Lý Tác Ý quá tuyệt vời, pháp Như Lý Tác Ý quá hay.
Lậu Hoặc là cái đau khổ của thân tâm chúng ta. Mấy con có Như Lý Tác Ý thì nó không sanh. Bây giờ nó không có đau nhức gì, mấy con tác ý “Không có bệnh gì hết, có bệnh đạp chết. Tâm bất động, thân tâm bất động, thanh thản, vô sự”. Cứ tác ý hoài, bây giờ nó không chịu đau nữa. Tôi muốn nó đau thử mà bây giờ nó không đau là do mình tác ý nó mà.
Còn bây giờ nó có đau ấy, thì mình tác ý nó sẽ hết. Ông Phật nói mà: “Có tác ý thì lậu hoặc đã sanh thì bị diệt”. Nó đau thì bị diệt, pháp nó như vậy. Thầy đã trao cho con cái pháp vô giá, mà mấy con có biết nó là cái vật vô giá thì mấy con mới biết sử dụng nó, mới quý nó. Mấy con không biết, mấy con coi thường nó. Nó là hạt xoàn hay là cái viên kim cương đi nữa, mà mấy con thấy nó là cái hạt trai thì thôi, thôi. Mấy con chỉ có ném nó ra đằng kia thôi. Cái người biết nó là họ quý nó, họ lượm, họ đem về, họ để cái chỗ rất trân trọng. Còn mấy con không biết thì mấy con coi thường. Chứ sự thật ra đức Phật đã cho một pháp vô giá. Không có một vật gì mà trên thế gian này bằng pháp Như Lý Tác Ý hết.
Nó cứu mình, giúp mình thoát ra từng tâm niệm, cứu mình thoát ra sự đau khổ trong thân tâm. Còn Thầy thì chỉ tạo điều kiện cho mấy con được cái chỗ ở yên ổn cho mấy con tu tập, chứ Thầy cũng không tu tập giùm mấy con được. Cho nên Thầy mới cất mấy cái thất cho mấy con được yên ổn mà tu, Thầy không tu giùm mấy con được, mà mấy con tự thắp đuốc lên mà đi.
(01:27:05) Nhưng có cái điều kiện mà mấy con được gần Thầy, gần từ trường của Thầy, các con nhiếp tâm ít nhưng mà nó được nhiều, tự nó cũng yên. Mấy con ở gần Thầy thấy nó sao mà ít có niệm. Còn ở xa Thầy, mấy từ trường ở ngoài kia làm mấy con động dữ lắm. Chứ mấy con gần Thầy, mấy con thấy tự nhiên nó an, nó lôi theo. Từ trường ở trong không gian của chúng ta chứa đầy tất cả những từ trường thiện và ác. Cho nên ráng tu mấy con. Thầy khích lệ mấy con. Có pháp rồi, giờ chỉ còn ráng tu. Thôi bây giờ mấy con còn hỏi Thầy gì nữa không?
(01:27:56) Phật tử: (thưa hỏi)
Trưởng Lão: Con tu Định Niệm Hơi Thở thì nó đầy đủ cái đề mục đó. Có cái gì đó thì con ở trên cái Định Niệm Hơi Thở ấy mà tu. Thí dụ như mấy con bị hôn trầm thì con ở trên để mục của Định Niệm Hơi Thở, con ngồi đó con tác ý cũng hết: “Với tâm định tỉnh tôi biết tôi hít vô, với tâm định tỉnh tôi biết tôi thở ra”. Bởi vì trong Định Niệm Hơi Thở, đức Phật đã trang bị cho chúng ta đủ các pháp. Cái tâm của mấy con còn lăng xăng còn này kia thì “Quán ly tham, quán ly sân, quán ly si …”. Tất cả những cái này đều ở trong cái đề mục các con tu tập. Khi mà tu tập Định Niệm Hơi Thở ý thì ít nhất một cái đề mục, chúng ta tu một tuần lễ, rồi mấy con mới chuyển qua một cái đề mục khác. Sau khi chuyển tới cái đề mục 19 xong rồi, thì mình trở lại xem qua cái tâm của mình nó xả như thế nào. Ngồi đây mà thấy nó yên lặng, tỉnh thức tức là nó có xả. Mình được mấy phút, ví dụ như mình được năm phút, mười phút, hai mươi phút, nửa giờ thì đó là nó đã xả.
Vậy thì bắt đầu mình tu đợt thứ hai. Mình trở lại cái đề mục thứ nhất, một tuần lễ tu một cái đề mục, rồi đến đề mục thứ hai cho đến cuối cùng, hết Mười chín cái Đề mục thì bắt đó mình mới ngồi lại con nó xả tâm như thế nào, xem tâm mình thanh tịnh được cái mức độ nào. Rồi bắt đầu tôi nó được ba mươi phút yên lặng rồi, tự nó yên lặng chứ không phải ức chế nó đâu.
Rồi tôi tu lần thứ ba, cũng bắt đầu từ đề mục thứ nhất trở lại cho đến hết Mười chín Đề mục, bởi vì mình có Mười chín cái Đề mục Định Niệm Hơi Thở thì cứ tu cho tới khi mà ngồi lại thấy nó không còn niệm nữa thì coi như là xong. Con hiểu không? Chứ bây giờ con tu pháp này, rồi tu pháp kia nó lộn xộn, cứ như vậy nó làm cho khó.
(01:29:50) Ông Phật ổng nói tôi dạy Mười chín cái Đề mục như vậy nó đủ rồi; sao giờ thêm cái pháp Thân Hành Niệm, thêm cái pháp Tứ Niệm Xứ, tùm lum như vậy. Trời đất ơi nó lộn lung tung rồi. Con hiểu không? Vì vậy, con hãy chấp nhận Mười chín cái Đề mục cái Định Niệm Hơi Thở.
Tu đợt thứ nhất rồi thì tu đợt thứ hai, thứ ba, thứ tư, cho đến mười lần trong Mười chín cái đề mục Định Niệm Hơi Thở. Như vậy là con phải giam mình ở đây khoảng hai năm trời mấy tu tập xong Mười chín cái đề của Định Niệm Hơi Thở. Hai năm trời mà chứng đạo cũng đâu có lâu. Nhưng mà đừng lấy cây viết mà viết cái này cái kia, con bị phóng dật rồi đó. Cứ ôm pháp mà tu, đợt này rồi tới đợt khác. … bởi vì nó đã viết thành sách.
Con cứ đọc ở trong đó rồi tu tập lần lượt, nó có những cái điều kiện gì là do mình tu tập sai ở trên Thân Hành Niệm, còn không sai thì không bao giờ nó có những cái niệm như nó nhức chỗ này, nó nặng đầu, nó đau chỗ kia, hoặc mình thầy những hiện tượng sắc này, sắc kia. Đó là tại vì ức chế, nên nó sai, không đúng ở trên cái phương pháp Định Niệm Hơi Thở.
Định Niệm Hơi Thở dạy mình rất rõ ràng: “Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra”, rồi hít vô thở ra. Rồi tác ý nữa, rồi hít vô thở ra. Đó là nhiếp tâm. Còn an trú là mình an trú năm hơi thở.
“Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra” thì đó là nhiếp tâm.
Còn “An tịnh tâm hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh tâm hành tôi biết tôi thở ra”. Rồi hít vô, thở ra được một hơi thở cho đến năm hơi thở, tức là an tịnh được cái tâm của mình trên hơi thở, không tác ý nữa. Các con hiểu không?
Bây giờ tới đề mục “Quán ly tham tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết tôi thở ra”, thì lúc bấy giờ con hít vô thở ra năm hơi thở để cho nó tự nó ly tham. Bây giờ tới trưa nó cũng không muốn ăn nữa thì nó ly cái tham ăn của con. Mừng quá, nó đỡ tốn bữa ăn. (Thầy cười) Rõ ràng là tại con tu.
Rồi bây giờ “Quán đoạn diệt tâm tham tôi biết tôi hít vô, quán đoạn diệt tâm tham..”, chứ không phải ly tham mà còn đoạn diệt. Rồi còn phải từ bỏ: “Quán từ bỏ tâm tham tôi biết tôi hít vô, quán từ bỏ tâm tham tôi biết tôi thở ra”. Biết bao nhiêu cái đề mục của Định Niệm Hơi Thở, mà con tu theo đó thì nó căn bản vô cùng.
(1:32:36) Nó đâu có cái gì đâu mà khó đâu. Tự nó ly tham, sân, si, mạn, nghi, ngũ triền cái, nó ly sạch. Nó không còn lo gia đình, nó không còn nghĩ cái gì về gia đình, nó không còn ái kiết sử gì trong đó nữa, ái kiết sử nó đều bứt sạch. Mà mấy con còn nghĩ nhớ gia đình, lo làm cái gì đó là mình chưa bứt sạch. Chưa tới được sự giải thoát.
Cho nên mấy con đừng ghi chép gì hết. Con thấy cái duyên mình tu về Định Niệm Hơi Thở, ôm (tu). Định Niệm Hơi Thở thì Thầy đã nói với mấy con, tu đợt thứ nhất thấy nó giảm được cái tâm của mình, nó giảm được một số niệm thì đợt thứ hai, đợt thứ ba, đợt thứ tư, cho đến đợt thứ mười, mười lần tu Định Niệm Hơi Thở, mà mỗi lần phải đi suốt cả 19 cái đề mục của nó. Mấy con tu mà ngồi trong thất tu mà còn tu không hết chứ ở đó, nhiều quá đi. Có đâu mà mấy con tu pháp này đến pháp kia nữa.
Hễ nó buồn ngủ - mình đi Thân Hành Niệm, tác ý "với tâm định tỉnh, tôi biết tôi hít vô, với tâm định tỉnh, tôi biết tôi thở ra", rối hít vô chậm.. chậm.. chậm.. chậm, thở ra chậm.. chậm.. chậm.. chậm.. coi ông nội nó ngủ được không. Mấy con cứ tập đi, nó buồn ngủ, mấy con thở thiệt chậm coi nó có ngủ được không. Ngủ sao được! Đức Phật đã dạy: “hít vô dài, tôi biết hít vô dài, thở ra dài tôi biết tôi thở ra dài”.
Mà nó vẫn còn buồn ngủ nữa thì mấy con hít vô thở ra, hít vô thở ra làm như cái ống thổi lửa, hít lia lịa coi nó có ngủ được không. Ngủ sao được. Đức Phật đã trang bị cho chúng ta phương pháp Định Niệm Hơi Thở rất sát sao. Mấy con thấy không, nó có đủ pháp rồi, chỉ mấy con không biết tu thôi.
(01:34:28) Phật tử: (thưa hỏi)
Trưởng Lão: Cứ một tuần lễ thì con tu một cái đề mục. Giờ này con tu cái đề mục “Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra” trong ba mươi phút, xả nghỉ ba mươi phút, rồi lại tu ba mươi phút, xả nghỉ ba mươi phút cho tới chừng nào đi ngủ thì thôi. Một tuần lễ tu một đề mục đó.
Tuần sau tu qua một đề mục khác: “Hít vô dài tôi biết tôi hít vô dài thì, bắt đầu con hít vô dài”, rồi bắt đầu hít thở chậm..chậm..chậm ra; suốt tuần lễ luyện tập cái hơi thở dài. Có bây nhiêu đó thôi, chứ con không tác ý gì khác, tác ý cái đề mục đó thôi, chứ không tác ý gì cái tâm bất động gì hết. Ở đây, không tu tâm bất động nữa, mà tu các đề mục của Định Niệm Hơi Thở, bởi vì đề mục hơi thở nó tác ý ở trên đề mục của nó rồi, câu tác ý ở trên nó rồi.
Vì vậy khi con tu Mười chín Đề mục này nhiều đợt như vậy, mười đợt mà mỗi đợt tu 19 đề mục, mỗi đề mục tu trong một tuần lễ. Mười chín cái đề mục là 19 tuần lễ, mà con tu như vậy là mười đợt như vậy nhân lên là bao nhiêu tuần lễ. Như vậy khi đó thì cái Ý Thức Lực của con nó trở thành Tứ Thần Túc. Các con tác ý ở trên cái đề mục Định Niệm Hơi Thở, chứ con đâu phải tác ý tâm bất động.
Con ôm có một pháp tu mà, pháp Định Niệm Hơi Thở. Còn quý thầy người ta trực tiếp ngay về Tâm Bất Động mà tác ý, người ta giữ cái tâm bất động. Cách tu nó khác, người ta không dùng đến hơi thở. Vậy mà Thầy lo là khi người ta tác ý tâm bất động, cái tâm sẽ nhiếp trong hơi thở, nó nhiếp chỗ nào đúng, chỗ nào sai để mà Thầy chỉ cho họ, để cái tâm ở chỗ nó đúng thì nó không bị ức chế, nó ở chỗ sai thì bị ức chế. Ở chỗ sai thì nó gây ra cảm thọ, nó nặng đầu, hoặc nó nhức đầu tạo điều kiện có cảm thọ khác, cơ thể họ bất an, còn con có đề mục Định Niệm Hơi Thở rồi có gì đâu mà bất an. Nó có pháp của nó rồi.
Phật tử: (thưa hỏi)
Trưởng Lão: Tại vì con tập trung nó sai. “Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra”, thì hít vô thở ra, biết nó thở vô ra ở chỗ mũi đó. Ai biểu tập trung chỗ sóng mũi làm chi, ai bắt tập trung chỗ đó làm chi. Con hiểu không? Đừng có tập trung vậy, mà chỉ biết chỗ đó thôi. Hít vô, thở ra chỗ mũi của mình, chỗ nhân trung. Nó có vậy thôi.
Con thở chầm chậm con sẽ thấy từ chỗ mũi nó thở ra, hít vô. Đó là hơi thở dài. Nó chỉ có vậy thôi. Đừng có tập trung ở chỗ nào ở trên thân con hết mà chỉ biết hơi thở ra vô thôi. Cho nên nó không có gây cho con một cái trướng ngại nào hết.
(1:37:25) Ở đây không có tập trung ở chỗ nào hết, mà chỉ biết hơi thở ra vô. Chứ không phải tập trung chỗ mũi, không phải tập trung ở chỗ đầu mũi, không phải tập trung chóp mũi, không có tập trung ở trán, giữa trán, không có tập trung trên đỉnh đầu. Mà cũng không có tập trung ở cơ bụng của mình khi nó hít vô thở ra, thấy nó phình xẹp. Tu kiểu đó chỉ còn nước đi ra nghĩa địa tu với ma thôi, thấy phình xẹp. Ở đây chỉ biết hơi thở ra vô thôi chứ không có thấy cơ bụng thì như vậy mới đúng mấy con.
Cho nên con chọn lấy cái 19 đề mục hơi thở, con tu cái đó thôi, khỏi cần cái gì, không lạc đi đâu hết, bởi vì 19 đề mục nó rõ ràng. Trên một tập sách dạy Mười Chín Đề Mục Về Hơi Thở, rồi tôi tu đề mục thứ nhất trong một tuần lễ, rồi tuần thứ hai tôi tu đề mục thứ hai, thứ ba, thứ tư tôi tu đề mục thứ ba, thứ tư. Sau khi tu 19 đề mục, kết quả rất lớn, mà mấy con tu mười lần như vậy thì con biết như thế nào, lúc nào cũng tác ý những cái đề mục đó thì cái Ý Thức Lực nó ghê gớm lắm.
Người ta ngồi đây có niệm thì người ta tác ý, nhiều khi nó không niệm người ta lấy ra một hồi người ta tác ý . Còn con thì tác ý hoài, không tác ý làm sao được, vì tu Định Niệm Hơi Thở mà không tác ý làm sao được, có phải không. Bây giờ, con "quán ly tham, tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết tôi thở ra", rồi hít vô thở ra, hít vô năm hơi thở. Rồi con "quán ly tham tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết tôi thở ra". Tu tập một cái đề mục đó ba mươi phút, xả nghỉ ba mươi phút, rồi vô lại tu ba mươi phút.
Tu ngày này qua ngày khác, một tuần lễ, mà mỗi cái đề mục đó được tuần lễ, hoặc hai ba tuần lễ. Rồi tu tới cái đề mục khác. "Quán từ bỏ tâm tham tôi biết tôi hít vô, quán từ bỏ tâm tham tôi biết tôi thở ra". Một tuần lễ con cũng tu y như cái đề mục đầu. Sau khi tuần lễ hết thì bắt đầu:"Quán đoạn diệt tâm tham, tôi biết tôi hít vô, quán đoạn diệt tâm tham tôi biết tôi thở ra". Quán cái tâm tham, từ ly, tới từ bỏ, rồi đoạn diệt ba lần. Bây giờ tới tâm sân nữa, nó đâu có ít, ba lần của tâm sân, rồi si nữa, ba lần của tâm si nữa. Thì mới chuyển qua cái đề mục khác chứ đâu phải là một.
(01:39:55) Bởi vì nói ôm chặt pháp Định Niệm Hơi Thở tu là tu gớm lắm, tu không có thì giờ đâu. Tu ba mươi phút rồi xả nghỉ. Mà xả nghỉ rồi, nó quen hơi thở, nó biết hơi thở rồi con tác ý: “Nghỉ, giờ này nghỉ. Một lát cho tu.” thì mới được. Nghỉ được chút thì nó lại nhớ hơi thở vì nó quen. Vì vậy, mình tác ý xả cho đến khi mình xả nghỉ mà nó không còn bám. Chứ không khéo, nó quen, nó cứ bám.
(01:40:25) Phật tử: Con có dùng tưởng được không?
Trưởng Lão: Không, không có dùng tưởng! Con chỉ tác ý một câu để dùng Ý Thức Lực của con, chứ không dùng tưởng trong đó được. Ví dụ như con tác ý một cái câu dài: "Quán ly tham tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết tôi thở ra" rồi mới bắt đầu mới hít vô thở ra. Còn hồi mà con tác ý câu dài đó, nó hít vô thở ra thì không tính.
Sau khi tác ý rồi thì mới bắt đầu hít vô thở ra, hít vô thở ra năm hơi thở. Rồi tác ý lại cái câu đó nữa: "Quán ly tham tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết tôi thở ra". Rồi con lại hít vô thở ra năm hơi thở rồi mới tác ý nữa.
Cứ như vậy, tu hoài. Rồi đến cái đề mục khác: “Quán từ bỏ tâm tham tôi biết tôi hít vô, quán từ bỏ tâm tham tôi biết tôi thở ra”. Cũng vậy, cứ tác ý rồi mới hít vô thở ra.
Chứ không phải “Quán từ bỏ tâm tham tôi hít vô”, rồi bắt đầu mới hít vô; "Quán từ bỏ tâm tham tôi thở ra" rồi mới thở ra, thì không phải, nó bị tách thành hai hơi thở.
Cái hơi thở hít vô, thở ra của chúng ta chỉ là một một tức - tức là một hơi thở. Một hơi thở nó có hai cái nhịp của nó, nhịp hít vô và nhịp thở ra, gọi là một tức là một hơi thở
Cho nên mình tác ý một câu là một hơi thở, là một tức, chứ không phải nửa tức, các con hiểu không? Cho nên: “Quán ly tham tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết thở ra”. Hai câu đó là một tức. Sau đó rồi con mới hít vô thở ra. Chứ không lẽ con cứ hít vô, rồi con nín thở, rồi lại tác ý nữa, rồi mới thở ra thì chuyện này nó tác động hơi thở. Không được.
Phật tử: Con có đi kinh hành..
Trưởng Lão: Con dẹp hết, con tu Định Niệm Hơi Thở thôi, không có đi kinh hành, không đi pháp Thân Hành Niệm. Về buồn ngủ, con tác ý: "Với tâm định tỉnh tôi biết tôi hít vô, với tâm định tỉnh tôi biết tôi thở ra", rồi hít vô chậm..chậm.. chậm.. chậm.., thở ra chậm..chậm.. chậm.. chậm… Ông nội nó cũng không buồn ngủ, con khỏi đi kinh hành. Tu Định Niệm Hơi Thở là con khoẻ khỏi đi, khỏi có đi đâu hết, ngồi đây hít vô thở ra là nó tỉnh.
Tại cái pháp đó nó đã sẵn sàng, nó có cái đề mục để giúp cho con rất tỉnh táo, không có gì phải sợ mà phải đi kinh hành. Cho nên không có tu lộn xộn các pháp khác. Con đi kinh hành để con tập trung là con bị tạp niệm trong pháp khác. Nó không đúng pháp Định Niệm Hơi Thở. Định Niệm Hơi Thở nó không có cho pháp nào vô nữa hết. Nó không có tu chung.
Phật tử: Con thưa Thầy là đi kinh hành nó là cái lệ..
Trưởng Lão: Bây giờ con tu Định Niệm Hơi Thở thì con không đi kinh hành. Có vậy thôi. Đừng có tu lộn xộn.
Phật tử: Con thưa Thầy con tu một thời khoá là hai tiếng, hai tiếng một ngày
Trưởng Lão: Còn lại ngồi nghỉ. Bây giờ ngồi nghỉ mà nó không chịu nghỉ, nó buồn ngủ thì “Với tâm định tỉnh tôi biết tôi hít vô, với tâm định tỉnh tôi biết tôi thở ra” thì nó tỉnh liền, chứ đâu cần đi kinh hành, bởi vì mình áp dụng vô hơi thở rồi.
Ví dụ bây giờ con ngồi nghỉ, thay vì ngồi nghỉ cái giờ đó thì phải tỉnh táo để tiếp tục ba mươi phút khác tu chứ gì, nhưng bây giờ nó buồn ngủ. Con đâu cần phải đi - tao cho mày cái đề mục Định Niệm Hơi Thở để mày muốn đi thì mày đi. Mà giờ con tác ý rồi, thì đâu phải cái giờ tu. Nó định tỉnh rồi, con xả ra, con ngồi chơi. Có phải không?
Phải dùng Định Niệm Hơi Thở mà phá buồn ngủ, chứ không phải tu Định Niệm Hơi Thở. Con hiểu không? Mình phải biết pháp mà áp dụng. Nó không sai. Bởi vậy, Thầy dạy là mấy con phải nghe cho nó kỹ.
Khi vô đây, thứ nhất là mấy con phải nhận cho ra được pháp Như Lý Tác Ý, chứ không phải ngồi trong thất để nhiếp tâm cho nó hết vọng tưởng. Điều đó coi chừng nó không hợp lý, nó sai. Ở đây không phải tu pháp đấy.