00:00
00:00
Mục lụcA+A-Lưu sáchTìm trong sách
Ẩn Mục lụcPhóng toThu nhỏInLưu sáchTìm trong sách

Phiên bản điện tử dành riêng cho Thư viện Chơn Như:
https://thuvienchonnhu.net

Quý bạn đọc muốn thỉnh sách giấy vui lòng liên hệ
Ban kinh sách của Tu viện Chơn Như:
Điện thoại: (0276) 389 2911 - 036.2727.199
(Sách chỉ kính biếu, không bán!)

Ước mong mọi người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh.

Chuyển ngữ: Nhóm Phật tử & Tu sinh Chơn Như

(00:00)

Phật tử 1: Kính bạch Thầy, từ ngày chúng con nhận được thư Thầy chỉ dạy cho chúng con bí quyết thành tựu Tâm Bất Động trước các pháp, gồm có: Hằng ngày hướng tâm năm mươi đến một trăm lần bằng câu “Tâm như đất, không được giận hờn phiền não nữa". Mỗi tối ngồi kiết già hay bán già, lưng thẳng đối diện với tượng Phật tư duy, quán xét những gì mình đã làm trong ngày, có làm khổ mình khổ người hay không. Nếu có, thì con xin Phật chứng minh cho con sám hối và nguyện cố gắng khắc phục, không làm khổ mình khổ người nữa. Nếu không thì con xin Phật chứng minh cho con đã sống một ngày an lành tốt đẹp, tròn đầy đạo đức.

Sau đó, con giữ y tư thế ngồi, hít vô thở ra năm hơi xong, đứng dậy đi kinh hành một vòng hai mươi bước đi. Cứ mỗi năm bước con hướng tâm một lần: “Đi kinh hành, tôi biết tôi đang đi kinh hành”. Xong lại ngồi xuống hít thở năm hơi, rồi lại đứng dậy đi kinh hành một vòng hai mươi bước và hướng tâm. Cứ như vậy con làm trong vòng mười lăm đến hai mươi phút rồi xả nghỉ. Một ngày thường con tu tập hít thở và đi kinh hành như vậy hai thời, sáng và tối. Con tu tập như vậy có đúng không, xin Thầy từ bi chỉ dạy?

Trưởng lão: Con tu tập như vậy rất đúng đó con. Tu tập như vậy đó là cách thức để mà mình tu tập trong cái hoàn cảnh của gia đình mình, cái đó tốt lắm.

Phật tử 1: Dạ, cái câu thứ hai là, khi tập tu pháp Bất Động Tâm Định trong một thời gian, con nhận thấy tâm con có nhiều thay đổi như dễ tính hơn, dễ tha thứ hơn, bớt giận hờn hơn và dễ hoà hợp với mọi với mọi người. Do vậy, mà nơi con làm việc trở nên vui vẻ thoải mái, dầu vậy con vẫn thấy là con chưa xả tâm đúng mức, nghĩa là chưa có thể xả tâm rốt ráo được. Kính xin Thầy từ bi chỉ dạy cho con phải làm sao?

Trưởng lão: Rốt ráo là khi nào con trong một tháng, con phải Thọ Bát Quan Trai trong một ngày hoặc hai ngày cho đến một tuần lễ, thì con mới quét sạch cái vi tế, nó mới rốt ráo, Còn đây là chỉ có tu tập theo cái đó thôi. Còn cái phần rốt ráo là cái phần mà tu Tứ Niệm Xứ, mà Thầy định nói sẽ dạy con đó. Đó là cái phần mà mình phải ở trong thất, mình sống độc cư một mình. Rồi mình quan sát Thân - Thọ - Tâm - Pháp của mình mà đẩy lùi chướng ngại pháp, tức là phần vi tế, thì nó mới được rốt ráo. Còn cái phần kia, con thấy cái hiệu quả là nó có kết quả rồi đó, nhưng mà nó kết quả cho cuộc sống mình có đạo đức. Chứ nó cái vi tế nó vẫn còn, nó chưa hết, vì vậy mà mình phải tiếp tục thêm. Ít ra một tháng mình được một ngày Thọ Bát Quan Trai, mình sống cho mình thì ngày đó là cái ngày mình quét những vi tế. Nó không có ác pháp vây quanh mình, mà nó chỉ có cái tâm niệm của mình thôi. Thì do đó thì trong cái ngày đó đó để mình lắng tâm, để mà mình quét cái vi tế. Mà nếu mình quét càng nhiều cái vi tế, thì mình lại xả được cái tâm mình vi tế nhiều, thì nó rốt ráo, nó rốt ráo nó không phóng dật nữa, đó.

(3:00) Phật tử 1: Dạ, thưa kính bạch Thầy! Lúc trước đó bị con chưa có được phép, chưa có bắt được cái pháp tu của Thầy. Do đó con tu theo Thiền Tông và con ngồi thở và biết vọng không theo. Thì thường thường con, cái suất buổi tối con hay bị hôn trầm. Nhưng mà từ khi mà con được cái pháp tu của Thầy, đi ngồi hít thở năm hơi và đi kinh hành, thì con bớt được hôn trầm rất là nhiều. Nhưng đôi lúc con vẫn vì công việc mệt nhọc quá, một ngày mệt nhọc quá, thành ra buổi tối thường thường con thỉnh thoảng vẫn còn bị hôn trầm. Xin Thầy từ bi chỉ dạy làm thế nào để phá được hôn trầm?

Trưởng lão: Coi như là con ban ngày đi làm việc nhiều, ban đêm tu tập nữa thì coi như là con phải nghỉ ngơi nhiều, chứ con không nên tu tập nhiều. Bởi vì tuỳ theo cái hoàn cảnh của mình mà tu tập, làm sao mà cho cái sức tỉnh mình có, chứ để mình mệt nhọc thì không tốt. Cho nên, phải theo cái hoàn cảnh, cái đặc tướng của mình. Mình làm việc nhiều mà mình còn tu tập nữa thì nó mệt nhọc. Mà vì vậy, cho nên con có thể con buổi tối mà con tu đó, thì con giảm bớt cái giờ lại. Cái buổi khuya thì có thể con cũng giảm bớt cái giờ lại để cho mình nghỉ ngơi. Để hôm sau mình có đủ cái sức khỏe mình làm việc, còn cái sự tu tập đó mình giảm bớt trở lại. Còn cái ngày nào mà mình thấy khoẻ khoắn mình tu tăng lên. Những giờ rảnh nào đó mình thấy mình khoẻ, mình tu nhiều hơn để cho cái sức tỉnh thức, cái sự pháp hướng của mình nó nhiều, để cho nó có đủ cái lực nó xả tâm. Đó vậy thôi. Chứ đừng có bắt ép buộc nó phải như một người tu sĩ, người ta không có lao động, người ta không có làm gì hết. Còn mấy con là người cư sĩ còn làm việc nhiều, cái cơ thể nó mất sức nhiều lần.

Phật tử 1: Thường buổi tối con tu tập một tiếng đồng hồ trước khi con đi ngủ. Thời gian hai mươi phút đầu, con quán xét lại mình và tu hít thở năm hơi cùng với kinh hành hai mươi bước. Sau đó con xả nghỉ mười phút. Rồi con ngồi tọa thiền tu Định Niệm Hơi Thở câu hữu với Định Vô Lậu trong thời gian ba mươi phút. Con tu tập như vậy có được không? Xin Thầy từ bi chỉ dạy. Cái câu hỏi này là lúc trước khi mà Thầy chỉ cho con cái pháp mà ngày hôm qua, thành ra pháp ngày hôm qua thì nó quá hay đối với con. Câu hỏi này không biết là áp dụng có còn đúng hay không? Dạ!

(5:22) Trưởng lão: Cái câu hỏi này nó đúng đó là sau khi mà con ở thất, con tu Thọ Bát Quan Trai thì nó đúng. Bởi vì, nếu mà không có được sự trực tiếp hướng dẫn, đọc sách Thầy thì coi như mình thấy có những cái mình tu nó không đúng cái hoàn cảnh, cái môi trường của mình. Cái pháp thì nó hay đó, nhưng mà áp dụng nó không đúng cái hoàn cảnh, thì nó thành không hay đâu. Cho nên con mà tập tu nhiều cái phần đó thì coi như là con. Thứ nhất là nếu mà con quán, con dùng cái Định Vô Lậu con quán nhiều, con bị loạn. Mà con ngồi, mà con giữ tâm mình yên lặng nhiều, thì con bị coi như là bị mê, bị hôn trầm, hai cái nó cũng bị vậy thôi. Chỉ có cái người mà người ta ở trong thất, người ta chuyên tu rồi, thì người ta nhìn quan sát bốn cái chỗ Thân - Thọ - Tâm - Pháp, người ta mới tu những cái đó mới được. Còn mình thì lao động mệt nhọc, mình coi chừng tu cái này nó bị.

Phật tử 1: Dạ, dạ!

Trưởng lão: Cho nên phải tu cho hợp, hợp cái hoàn cảnh, cái việc làm của mình, cái tính năng, cái đặc tướng của mình nữa. Thí dụ như bây giờ, cái hoàn cảnh của con, con phải làm việc sống. Ban ngày thì phải làm việc rất nhiều. Ban đêm phải thức dậy tu tập, mà tu tập trong kiểu đó thì coi như là nó bị trật rồi. Thí dụ như mà con ngồi yên lặng kéo dài, nếu mà nó không quán thì nó bị vào ở trong cái yên lặng của nó, nó bị rơi vào hôn trầm, vô ký. Mà nếu nó loạn quá, con cứ quán hoài, thì loạn quá, con động, con mệt. Hai cái đó nó không phù hợp với cái con người đang làm việc. Nó lặng quá thì bị vì nó mệt nó lặng quá thì nó không có vọng tưởng, thì nó lại lặng vào, thì nó rơi vào trong hôn trầm hay hoặc là thuỳ miên hay là vô ký. Thế nào nó cũng rớt trong cái trạng thái đó. Mà nếu mà nó loạn quá thì coi như là con đêm đó con suy nghĩ nhiều, sáng ra con rất mệt, bị vì nó làm việc nhiều quá. Tức là mình quán vô lậu đó, mình quán để mình tìm hiểu, thì nó lại mệt cho nên nó bất an, nó không giải thoát. Tốt hơn là con tu như cái kia là tốt lắm.


Trích dẫn - Ghi chú - Copy